Bác Sĩ Thẩm Không Đứng Đắn – Chương 7
Bác Sĩ Thẩm Không Đứng Đắn
Sắc
Ngược
Sủng
Khác
Xám nhạt
Xanh nhạt
Vàng nhạt
Màu sepia
Xanh đậm
Vàng đậm
Vàng ố
Màu trắng
Hạt sạn
Sách cũ
Màu tối
Palatino Linotype
Bookerly
Minion
Segoe UI
Roboto
Roboto Condensed
Patrick Hand
Noticia Text
Times New Roman
Verdana
Tahoma
Arial
16
18
20
22
24
26
28
30
32
34
36
38
40
100%
120%
140%
160%
180%
200%
Có
Không
Truyện
Bác Sĩ Thẩm Không Đứng Đắn
Bác Sĩ Thẩm Không Đứng Đắn
Chương
7
Chương
trước
Chương
tiếp
Trở về từ lễ hội, cuộc sống của Ôn Xuyên không có gì thay đổi lớn. Có chăng, điều khác biệt nhỏ chính là sự liên hệ giữa cậu và Thẩm Dật Thanh nhiều hơn. Tuy nhiên, cả hai đều có tính cách khá trầm lặng, nên cách họ tương tác cũng nhẹ nhàng, điềm đạm.
Thẩm Dật Thanh thường chia sẻ những công thức bánh kem mà hắn thấy trên mạng cho cậu, hỏi cậu loại nào phù hợp với người có bệnh mãn tính. Cũng vì tiệc của một phòng ban, hắn đã đặt bánh kem ở tiệm cậu hai lần.
Để đáp lại, Ôn Xuyên mỗi lần đều chuẩn bị thêm hai phần bánh b//ư//ớ//m hoặc Napoleon ít đường, dặn shipper gửi tận tay Thẩm Dật Thanh.
“Nghe nói bác sĩ khoa ngoại ngày nào cũng bận rộn phẫu thuật, không có thời gian ăn uống, những món này coi như đồ ăn vặt hàng ngày nhé.”
Ôn Xuyên viết xong câu này, lại cảm thấy mối quan hệ giữa hai người chưa đủ thân thiết đến mức đó, ít nhất là còn cách bạn bè một đoạn. Thế là cậu thêm vào phía sau một hàng chữ “Cảm ơn đã chiếu cố”.
Điều cậu không ngờ là, ở bệnh viện cách đó mười mấy cây số, Thẩm Dật Thanh đã bị Tô Tần trêu chọc rất lâu vì những chữ này.
“Cái này là muốn phân rõ ranh giới đó, ‘cảm ơn đã chiếu cố’, cậu chỉ là một khách hàng thân thiết thôi, theo đuổi vợ chưa đâu vào đâu cả, còn xa vời lắm!”
Thẩm Dật Thanh thờ ơ với phản ứng của Tô Tần, ánh mắt lạnh lùng lướt qua dấu hôn trên cổ anh, nói: “Che kỹ cổ của cậu đi.”
Giọng Tô Tần nghẹn lại, anh theo bản năng đưa tay lên, chợt nhớ ra hôm nay mình mặc áo cao cổ. Mặt anh lúc đỏ lúc trắng, tức giận đến phát ra tiếng.
“La Cảnh Trình không liên lạc lại với cậu à?”
Tô Tần hừ một tiếng, cười khẩy: “Là tôi lười để ý cậu ta.” Nói xong, anh đóng sầm cửa bỏ đi, cứ như có chó dữ đuổi phía sau.
Thẩm Dật Thanh khẽ cười, ngón tay v*t v* hai tờ giấy nhỏ, trong lòng dấy lên những gợn sóng. Hắn xé đi năm chữ “Cảm ơn đã chiếu cố”, cả câu nói trông thuận mắt hơn hẳn.
Ôn Xuyên bận rộn xong chuyện tiệm bánh ngọt thì đi thăm Ôn Hựu Thanh.
Ôn Hựu Thanh sắp phải phẫu thuật, bác sĩ đưa ra phương án mới. Ổ bệnh hiện tại chưa di căn, sẽ phẫu thuật loại bỏ khối u trước, sau đó quan sát hiệu quả xạ trị.
Ôn Hựu Thanh mỗi lần trước khi phẫu thuật đều phải liệt kê danh sách ước nguyện, ví dụ như ăn lẩu, cùng anh trai đi biển, mua một bộ đồ chơi mới… Lần này, y đổi một loạt ước nguyện mới, nghe nói vẫn là cùng các bạn nhỏ hàng xóm thảo luận ra.
“Em với Tô Tô cá cược, ai phẫu thuật xong chậm hơn thì người đó mua bàn cờ mới. Em nói em đỡ hơn một nửa rồi, chắc chắn em xong trước!”
Tô Tô và Ôn Hựu Thanh cùng nhập viện. Trên dưới lầu, trái phải phòng bệnh đều là những đứa trẻ gần tuổi nhau, đều đã thân thiết. Trong đó, Ôn Hựu Thanh, Tô Tô và Tiểu Xa là những người chơi thân nhất.
Những đứa nhỏ thường xuyên cá cược xem ai sẽ được xuất viện trước.
Ôn Hựu Thanh liệt kê xong danh sách đưa cho Ôn Xuyên: “Anh, anh cứ chờ xem!”
Vừa dứt lời, Tô Tô và Tiểu Xa cùng mấy đứa trẻ khác lập tức không phục.
Ôn Xuyên bóc quýt cho y. Ôn Hựu Thanh nhận lấy, vừa ăn vừa lẩm bẩm: “Anh, dạo này anh thế nào rồi, có tiến triển gì không?”
Ôn Xuyên hơi khựng lại, bất đắc dĩ nói: “Nghỉ ngơi cho tốt, chuẩn bị phẫu thuật đi, đừng lo chuyện của anh.”
Ôn Hựu Thanh trợn tròn mắt, còn lo lắng hơn cả cha mẹ: “Anh, anh cũng lớn rồi, phải nhanh lên chứ!”
Rồi vỗ vỗ danh sách ước nguyện của mình, chỉ vào một dòng trong đó, nói: “Em viết hết lên trên đó rồi!”
Ôn Xuyên cúi xuống nhìn, danh sách viết bằng bút nét đậm: “Mong anh trai tìm được người mình thích, phải đẹp trai, thông minh, có thể chăm sóc anh trai.”
Ôn Xuyên lặng lẽ xoa đầu Ôn Hựu Thanh. Mái tóc đã được cạo ngắn, cái đầu trọc lóc, làm mắt cậu cay xè. Cậu chợt nhớ đến cha mẹ đã mất, hình như họ cũng từng nói những lời như vậy. Dù cậu có thể tự chăm sóc bản thân, họ vẫn hy vọng có người bầu bạn với cậu.
Ôn Hựu Thanh ở bên cạnh rầm rì: “Em chết trước nhất định phải nhìn thấy… Ái u!”
Ôn Xuyên ra tay hơi mạnh, Ôn Hựu Thanh rụt cổ lại, mặt đầy tủi thân.
Ôn Xuyên nghiêm túc nói: “Còn nói bậy nữa anh đi kê mấy thang thuốc bắc cho em đấy.” Ôn Hựu Thanh từ nhỏ sợ nhất uống thuốc bắc, vội vàng kéo tay Ôn Xuyên xin lỗi.
Ôn Xuyên lúc này mới buông tha y.
Sau một hồi nô đùa như vậy, đợi đến khi khu nội trú đuổi khách, Ôn Xuyên mới trở về. Cậu vẫn lái xe rẽ qua con hẻm quen thuộc, đạp lên lá rụng để về nhà.
Hàng xóm ở khu nhà cũ ngủ sớm, ban đêm có vẻ vô cùng yên tĩnh. Cậu một mình lên lầu, một mình ăn cơm, một mình trải qua một buổi tối tầm thường nhất.
Trước khi ngủ, cậu lướt một lượt vòng bạn bè, mười bài thì tám bài khoe tình yêu, còn hai bài là cả nhà cùng ăn sinh nhật. Ngay cả La Cảnh Trình cũng bất ngờ đăng một bài: “Trăng rất đẹp, mong có người bầu bạn.”
Không có hình ảnh đi kèm, nhưng dòng chữ khô khan không thể che giấu không khí vui vẻ giữa những dòng.
Ôn Xuyên đầy rẫy dấu chấm hỏi trong đầu, nhắn tin cho La Cảnh Trình: “Cậu yêu đương rồi à? Khi nào thế?”
La Cảnh Trình: “Hôm qua, gặp được người hợp ý.”
Ôn Xuyên rất kinh ngạc trước tốc độ yêu đương của bạn thân. Cậu gõ một dòng chữ, không biết nên chúc mừng thế nào, cũng không hỏi ra bí quyết.
La Cảnh Trình ném lại một câu: “Cậu tìm được lò nướng phù hợp chưa, không nhanh lên kim châm rau đều nguội hết rồi.”
Lời này đầu không xuôi đuôi, Ôn Xuyên chỉ đành coi như cậu ta đang đắm chìm trong tình yêu, mất đi khả năng kiểm soát ngôn ngữ.
Cậu tắt điện thoại, nằm trên giường mà trằn trọc không sao ngủ được.
Nhìn trần nhà, cậu nghĩ, có phải mình cũng nên thử yêu đương một lần không?
Trưa hôm sau, ánh mặt trời chan hòa. Tiệm bánh ngọt vì đang trong giờ làm việc nên lượng khách vắng vẻ. Ôn Xuyên tiện tay làm vài miếng bánh matcha đậu đỏ để làm trà chiều, chia cho nhân viên.
Các nhân viên tuổi xấp xỉ nhau, không hiểu sao gần đây cứ liên tục bị gia đình lôi đi xem mắt. Ai cũng nói là do Ôn Xuyên “khai màn”.
Buổi chiều nhàn nhã, mọi người xúm lại một chỗ kể lể về những “ca khó” mà họ từng gặp. Ôn Xuyên lặng lẽ lắng nghe, không bình luận, thỉnh thoảng nhìn lò nướng, đảm bảo bánh ra lò đúng giờ.
Tuy nhiên, chuyện buôn dưa lê luân phiên, không ai thoát được, Ôn Xuyên cuối cùng vẫn bị các nhân viên “vây quanh”.
“Ông chủ ơi, bữa đó anh mặc đồ đẹp ghê gớm, thấy đối tượng xem mắt thế nào rồi?”
Ôn Xuyên lúc đó đang ăn một miếng bánh, hương đậu đỏ chưa kịp tràn lên đầu lưỡi thì vị đắng nhẹ đã lan tỏa trước. Cậu thành thật nói: “Không có.”
“Tê!” Mọi người vô cùng khó hiểu.
Ôn Xuyên cười cười: “Người rất tốt, nhưng sau này có lẽ sẽ không có gì nữa.”
Mấy cô nhân viên như nghe được chuyện khó tin: “Tại sao? Người đó nói rõ là không thích anh hả? Sao có thể có người không thích anh được chứ?”
Ôn Xuyên nghe vậy sững sờ vài giây, bị câu nói đó chọc cười: “Tin tưởng tôi đến vậy sao?”
Các nhân viên đồng loạt gật đầu. Ôn Xuyên bật cười, ngay sau đó ôn tồn giải thích: “Đối phương không nói tiếp tục, tôi đoán có lẽ không hợp.”
Chuyện xem mắt vốn dĩ xác suất thành công cũng chỉ có một nửa.
Tiểu Từ, nhân viên làm bánh ngọt, không hiểu, hỏi: “Ông chủ không thích sao? Thích thì cũng có thể theo đuổi mà!”
Ôn Xuyên ngẩn ra, góc độ này cậu quả thực chưa từng nghĩ đến. Nhưng một lát sau, cậu chầm chậm lắc đầu.
Tiểu Từ không hiểu ý cậu, cho rằng cậu đang phủ nhận, liền hỏi: “Vậy ông chủ thích kiểu người như thế nào?”
Ôn Xuyên không ngờ mọi người lại quan tâm đến cậu như vậy, nhưng câu hỏi này rất khó trả lời, phức tạp hơn cả các bước làm bánh kem, không thể nói ra một hai ba điều cụ thể. Thế là cậu tính toán làm sao để lấp l*m cho qua chuyện.
Gió thổi cành cây xào xạc, chiếc chuông gió treo ở cửa kêu leng keng vọng khắp tiệm bánh ngọt. Mọi người theo tiếng nhìn lại, đứng dậy đón khách. Một người đàn ông cao ráo, mặc áo khoác đen, dáng vẻ ôn hòa, lễ độ nhưng lại toát ra khí chất uy nghiêm đã bước vào cửa tiệm.
Các cô gái trẻ khẽ nín thở, Ôn Xuyên quay đầu nhìn lại, ngây người.
Thẩm Dật Thanh đứng ở nơi giao thoa của ánh sáng, mỉm cười gật đầu với cậu. Các nhân viên đồng loạt quay mặt đi, ánh mắt dò xét qua lại giữa hai người.
Ôn Xuyên đứng dậy động tác quá lớn, suýt chút nữa làm đổ cái ly trên bàn. Thẩm Dật Thanh tiến lại đỡ, đặt lại ngay ngắn, nói: “Hôm nay tôi ra ngoài làm việc, tiện đường đi ngang qua.”
Có lẽ là ánh mắt dò xét của các nhân viên xung quanh quá kỳ lạ, Ôn Xuyên thấy da đầu tê dại, có chút lắp bắp: “Hoan nghênh, anh muốn ăn chút gì không?”
Thẩm Dật Thanh cúi đầu, ánh mắt có thể nhìn thẳng vào mắt cậu.
Một chút rung động, có chút căng thẳng.
Mỗi lần Ôn Xuyên đối mặt với đối tượng xem mắt này, cậu đều thấy căng thẳng. Trước sự không chắc chắn, cảm giác an toàn bị thiếu hụt, dường như cần vận mệnh đẩy thêm một chút.
Thẩm Dật Thanh trong khoảng thời gian ngắn ngủi xử lý lượng lớn thông tin, nói: “Tôi thấy trong tiệm hôm nay bán bánh matcha, matcha có vị đắng, bên trong có đậu đỏ không?”
Ôn Xuyên nói: “Có chứ, độ ngọt khác nhau tùy anh chọn.”
Thẩm Dật Thanh chọn loại đậu đỏ và si-rô nhiều nhất, ngọt nhất.
Chương
trước
Chương
tiếp
Báo lỗi chương
Bình luận
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Liên hệ:
[email protected]
-
Đọc truyện
online,
đọc truyện
chữ,
. Website luôn cập nhật những bộ
truyện mới
thuộc các thể loại đặc sắc như
truyện tiên hiệp
,
truyện kiếm hiệp
, hay
truyện ngôn tình
một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.
truyện xuyên nhanh
truyện đam mỹ
truyện ngôn tình
ngôn tình hoàn
truyện kiếm hiệp hay
truyện tiên hiệp hay
truyện hệ thống
*
kiemtraphat.net
blog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở
Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên
x
TRUYENFULL
Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam
Email đăng nhập
Mật khẩu
Bạn chưa có tài khoản?
Họ và tên
Giới tính
Nam
Nữ
Khác
Mật khẩu
Nhập lại mật khẩu
Bạn đã có tài khoản?
Email đăng ký tài khoản
Lấy lại mật khẩu
Bạn đã có tài khoản?
Tài khoản của tôi
Xin chào,
Xin chào,
Đăng xuất
Đăng xuất
Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng
xác thực email
Thông tin cá nhân
Sửa thông tin
Họ và tên
Đã xác thực
Số điện thoại
Ngày sinh
Họ và tên
Số điện thoại
Ngày sinh
Lưu thay đổi
Đổi mật khẩu
Mật khẩu mới
Xác nhận mật khẩu mới
Lưu thay đổi
Hủy
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛
×
1 tháng
19.000 VNĐ
2 tháng
38.000 VNĐ
6 tháng
149.000 VNĐ
Tiếp tục thanh toán
Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý:
Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ
Thanh toán mã QR
Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công
Ngân hàng:
BIDV
Chủ tài khoản:
CONG TY TNHH ECONTENT HUB
Số tài khoản:
96488888888
Số tiền:
0 VNĐ
Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp
tại đây
💳
📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
📛 Mua Chặn Quảng Cáo
Gói chặn quảng cáo
Giá: 19.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 38.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 149.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng
MUA NGAY
X
📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc
quảng cáo xuất hiện quá nhiều
. Hiện tại, Truyenfull đã
giảm bớt số lượng quảng cáo
và
thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ
để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉
[Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và
gửi góp ý tại chính hòm thư này
, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý:
Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖







