Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bác Sĩ Thẩm Không Đứng Đắn – Chương 31

Bác Sĩ Thẩm Không Đứng Đắn

Tác giả: Tạ Tri Vi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sắc

Ngược

Sủng

Khác

Xám nhạt

Xanh nhạt

Vàng nhạt

Màu sepia

Xanh đậm

Vàng đậm

Vàng ố

Màu trắng

Hạt sạn

Sách cũ

Màu tối

Palatino Linotype

Bookerly

Minion

Segoe UI

Roboto

Roboto Condensed

Patrick Hand

Noticia Text

Times New Roman

Verdana

Tahoma

Arial

16

18

20

22

24

26

28

30

32

34

36

38

40

100%

120%

140%

160%

180%

200%

Không

Truyện

Bác Sĩ Thẩm Không Đứng Đắn

Bác Sĩ Thẩm Không Đứng Đắn

Chương

31

Chương

trước

Chương

tiếp

Kế hoạch ăn trưa cùng nhau thất bại. Một bệnh nhân  cần phẫu thuật khẩn cấp, Thẩm Dật Thanh phải đến phòng phẫu thuật. Ôn Xuyên không kịp nói mấy câu, hắn đã đi xa.

Trước khi đi, Thẩm Dật Thanh bảo buổi tối hắn không có ca đêm, sẽ về nhà. Ôn Xuyên nhìn lịch trình bận rộn của hắn, nghĩ rằng hắn chưa chắc đã về kịp. Hai người hiếm khi hẹn ăn cơm trong giờ làm việc, Ôn Xuyên ít nhiều có chút tiếc nuối, nhưng cảm thấy đau lòng nhiều hơn.

Cậu bước ra khỏi hội trường, lướt qua một nhóm bác sĩ, y tá. Mỗi người đều dính máu, y tá cầm túi truyền dịch cho bệnh nhân, bánh xe giường bệnh quay nhanh, có người la hét, có người đang khóc.

“Nghe nói là tai nạn xe cộ, gãy xương sọ, xuất huyết nội tạng, sợ là không sống được,” một bệnh nhân đứng bên đường, thì thầm với bạn mình.

Ôn Xuyên nhìn vết máu loang lổ trên sàn, hô hấp chậm lại vài nhịp. Không phải sợ hãi, cậu không sợ máu, nhưng vẫn cảm thấy khó chịu. Không biết người bị thương là con của nhà ai, hay cha mẹ của gia đình nào.

Thẩm Dật Thanh thường xuyên phải trải qua sinh tử. Đó là thói quen, hay mỗi lần hắn đều trải qua quá trình từ đồng cảm đến thấu hiểu? Ôn Xuyên không biết. Cậu dường như biết rất ít về thế giới nội tâm của Thẩm Dật Thanh.

Nghĩ vậy, cậu không khỏi ảo não.

Ôn Xuyên mang tâm sự, trực tiếp đi đến tiệm bánh ngọt, định dùng công việc để tiêu hao năng lượng.

Giữa tuần nên lượng khách không nhiều, nhân viên tiệm bánh giữa trưa đều đang nghỉ ngơi, còn có người nhàn nhã lướt điện thoại. Ôn Xuyên không phải ông chủ quá nghiêm khắc, thấy ít khách thì mặc kệ họ, tự mình bắt tay vào làm. Cậu định nghiên cứu sản phẩm mới liên quan đến sữa chua lạnh đầy màu sắc, trực tiếp chọn một chỗ ngồi xuống, vừa tra tài liệu vừa vẽ phác thảo.

Đột nhiên nghe thấy một tràng cười ngây ngô từ phía người đang cầm điện thoại. Nhóm nhân viên tiệm bánh vây lại hỏi cô cười cái gì.

Cô kể một câu chuyện cười về một chàng trai “thẳng nam” lần đầu theo đuổi con gái. Hai người đi ăn buffet, chàng trai thấy cô gái thích ăn dâu tây liền trực tiếp bưng tất cả dâu tây trong nhà hàng đến trước mặt cô gái, làm cô gái sợ hãi.

“Thẳng thắn quá, nếu cô gái đó thích tất cả món ăn, hắn còn có thể dọn sạch cả nhà hàng ấy chứ.”

Cô nói: “Tôi thấy ngọt ngào mà, tuy hơi l* m*ng, nhưng vui lắm chứ. Muốn cho bạn tất cả những gì tốt đẹp nhất, đáng yêu quá đi!”

Tiểu Từ xem xong thì nhíu mày, nói: “Nếu tinh tế hơn một chút thì tốt rồi. Nếu tôi là cô gái đó thì chân tôi có lẽ đã lấy ra biệt thự ba tầng rồi.”

Cô gái phản bác lời cậu ta: “Không hiểu lãng mạn!”

Tiểu Từ cũng không giận, cười ha ha, nói: “Tôi độc thân từ trong bụng mẹ, quả thật không hiểu cách theo đuổi người khác.”

Những lời này thật ra không liên quan gì đến Ôn Xuyên, nhưng cậu nghe lọt tai, luôn cảm thấy câu cuối cùng đang ám chỉ mình, có cảm giác như ngực trúng một mũi tên.

Cậu nhìn chằm chằm bản nháp chỉ vẽ được hai nét, bỗng chốc không vẽ được nữa. Để làm một chiếc bánh kem sữa chua đầy màu sắc hoàn chỉnh, trước hết phải mua nguyên liệu, lên ý tưởng về sự kết hợp và vẻ ngoài, rồi mới thực hiện theo từng bước. Tương tự như vậy, tình yêu nếu muốn thành công, cũng phải có một kế hoạch.

Thẩm Dật Thanh đối xử tốt với cậu, cậu cũng đáp lại. Kiểu này hẳn là lịch sự, không thể tính là theo đuổi nghiêm túc. Cậu lớn đến vậy rồi mà còn chưa theo đuổi ai bao giờ. Bước đầu tiên là gì nhỉ?

Cậu nghĩ không bằng hỏi chuyên gia tình yêu La Cảnh Trình, nhưng nghĩ lại rồi bỏ cuộc. La Cảnh Trình chắc chắn sẽ nói với cậu, bước đầu tiên là lên giường, cảm nhận xem hai người có hợp không. Lời này nghe hơi “thô”, nhưng cũng không có gì quá tệ. Thích cơ thể đối phương cũng là một phần của tình yêu.

Chỉ là ở giai đoạn hiện tại, Ôn Xuyên tạm thời không tiếp nhận được. Lý thuyết của La Cảnh Trình đặt trước mặt cậu, giống như một người lái máy bay nói với chú gà con đang chạy trên mặt đất: “Mày bay lên đi, vỗ cánh là được! Tương lai trời cao biển rộng, tất cả đều là của mày!”

Chú gà con tỏ vẻ không làm được.

Nếu trực tiếp xông đến trước mặt Thẩm Dật Thanh tỏ tình, kết quả cậu đơn phương yêu thầm nửa ngày, đối phương lại không có chút ý nào, vậy chi bằng cứ theo cách thức hợp đồng mà gắn bó với nhau đi, dù sao vẫn còn cái danh “bạn trai”.

Đương nhiên, cũng không thể không có chút hành động nào. Hai ngày nay cậu thấy trên mạng có một bài đăng, nói về chuyện yêu thầm. Bài viết nói rằng rất nhiều người yêu thầm có thể sánh ngang với điệp viên ngầm, nào là  ẩn giấu bí ẩn trong vòng bạn bè, nào là theo dõi nhất cử nhất động của người ta trên mạng xã hội... Nếu không có chút bản lĩnh đặc công, căn bản không thể nhìn ra người này đang yêu thầm mình, khả năng hai người ở bên nhau là con số không to đùng.

Ôn Xuyên đối chiếu hành động của mình, thừa nhận điều này có lý.

Trước mắt, nhóm nhân viên tiệm bánh ngọt vẫn đang thảo luận vấn đề theo đuổi người khác. Ôn Xuyên dựng tai nghe nửa ngày, không tìm được quá nhiều thông tin hữu ích, liền chủ động hỏi một câu: “mọi người thường theo đuổi người khác thế nào?”

Cô gái quay đầu lại, nói: “Ông chủ ơi, câu này anh hỏi sai người rồi, tôi không hiểu đâu, để Văn Văn nói đi!”

Văn Văn vẫy vẫy tay, nói: “tôi cũng không biết nữa, tôi nghĩ lại đoạn tình yêu trước… Bạn trai cũ theo đuổi tôi là mỗi ngày đều đợi ở cửa chỗ tôi đi làm, đưa đón bằng xe, ngoài thời gian làm việc ra chúng tôi đều chìm đắm trong nhau, đại khái là như vậy.”

Ôn Xuyên: “Ừm…” Cậu hình như thật sự chưa từng làm như vậy vì Thẩm Dật Thanh. Ngày trước trừ khi công việc quá bận, đều là Thẩm Dật Thanh đưa đón cậu. Hai người ở cùng nhau, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, không cần thiết cố tình “chìm đắm” bên nhau.

Lúc này, có người nói: “Tôi thấy yêu đương với tụ tập bạn bè làm gì cũng na ná nhau, tôi nói thì phải nhiều tiếp xúc cơ thể một chút, kiểu vô tình ấy.”

Cô gái nghe xong mắt sáng rực, liên tục gật đầu: “Đúng! Cái này hiệu quả nhất.”

Ôn Xuyên bừng tỉnh, lén lút ghi nhớ.

Buổi tối, Thẩm Dật Thanh thế mà lại về đúng giờ. Ôn Xuyên sớm biết hắn 7 giờ sẽ về nhà, canh giữ ở cửa. Thẩm Dật Thanh tinh thần vẫn tốt, nói rằng bệnh nhân cấp cứu kia trông có vẻ nguy hiểm, nhưng rất may mắn tránh được chỗ hiểm. Hôm nay tiến ICU quan sát một ngày, ngày mai hội chẩn có thể giữ được tính mạng.

Ôn Xuyên rất vui vẻ, nói: “Cũng nhờ các bác sĩ bệnh viện đủ chuyên nghiệp.”

Thẩm Dật Thanh gật đầu.

Hắn đã tắm rửa ở bệnh viện xong, có mùi nước sát trùng rất nhẹ. Ôn Xuyên bảo hắn dùng bánh kem nhỏ lót dạ, tự mình bưng bữa tối lên bàn.

Món ăn được bày ra, Ôn Hựu Thanh là người đầu tiên xông lên. Mấy ngày nay dưỡng bệnh cậu bé ăn nhiều, không kìm được cảm thấy đói. Ôn Xuyên thường xuyên có ảo giác mình đang nuôi một chú cún con trong nhà.

Thẩm Dật Thanh nhìn bộ dạng này của Ôn Hựu Thanh, vui mừng nói: “Hựu Thanh hồi phục rất tốt đó chứ.”

Ôn Xuyên nói: “Rất nhanh là có thể tự đi được.”

Ôn Hựu Thanh cười nói: “Em không chỉ có thể đi bộ, sau này còn muốn tham gia thi đấu điền kinh giành huy chương nữa!”

Ôn Xuyên nói: “Vậy em đừng ngại đau, mỗi ngày luyện thêm vài lần. Bác sĩ bảo em mỗi ngày đi 30 phút, em mười phút đã nằm ườn ra sofa rồi.”

Ôn Hựu Thanh cực kỳ ảo não: “Anh, anh phải động viên em chứ, không thể nói ra điểm yếu!”

Ôn Xuyên không để ý đến cậu bé, Thẩm Dật Thanh gắp cho Ôn Xuyên một cái đùi gà lớn, nói: “Anh trai cũng vất vả rồi.”

Ôn Xuyên khóe môi hơi cong lên, vùi đầu ăn cơm.

Bàn ăn nhất thời im lặng trở lại, Ôn Xuyên lặng lẽ bồn chồn trong lòng, giống như đứa trẻ sắp làm chuyện xấu, sợ bị người lớn phát hiện.

Cậu vừa lấy hết can đảm chuẩn bị tiến thêm một bước, liền nghe Thẩm Dật Thanh hỏi Ôn Hựu Thanh: “Em có thích động vật nhỏ không?” Ôn Xuyên ngừng lại.

Ôn Hựu Thanh nói: “Mèo con chó con ạ?”

Thẩm Dật Thanh nói: “Hamster, anh giao nó cho cha mẹ nuôi. Mấy ngày nay họ muốn đi du lịch, không thể chăm sóc được. Nếu em thích, anh mang nó về nhé?”

Ôn Hựu Thanh liên tục gật đầu: “Được ạ, nó có mập không, lông có mềm không, có cắn người không?”

Thẩm Dật Thanh kiên nhẫn trả lời: “Trông rất tròn, không cắn người.”

Ôn Hựu Thanh tỏ vẻ mình rất thích, nhìn thoáng qua Ôn Xuyên đang im lặng, như thể hồn vía lên mây, rồi lại hỏi Thẩm Dật Thanh: “Anh Dật Thanh, sao anh không hỏi anh em có thích không?”

Ôn Xuyên ngẩng đầu, nghe Thẩm Dật Thanh nói: “Anh em chỉ sợ động vật bò sát, còn lại các loại động vật khác đều thích.”

Ôn Hựu Thanh “Oa nga” một tiếng: “Anh, anh Dật Thanh hiểu anh ghê!”

Ôn Xuyên nắm chặt đũa, ngón tay v*t v* một chút, tai nóng bừng.

Ôn Hựu Thanh nói với Thẩm Dật Thanh: “Đương nhiên rồi, anh em cũng rất hiểu anh. Mỗi lần làm bánh kem cho anh, anh ấy cho đường đều nhiều hơn cho em. Anh ấy bảo anh thích đồ ngọt, em còn không tin.”

Ôn Xuyên lảng tránh ánh mắt Thẩm Dật Thanh, gắp một miếng thịt bò.

Thẩm Dật Thanh ngậm cười, nói: “Anh em rất tinh tế.”

Ôn Xuyên không thể thoải mái hào phóng thừa nhận sự tinh tế ấy có bao nhiêu tư tâm, lời khen của Thẩm Dật Thanh giống như một cái móc câu nhỏ, câu đến tâm cậu ngứa ngáy, nhưng không tìm thấy cách đối phó, nói một câu cũng khó khăn, đành phải tiếp tục ăn.

Bữa tối đã ăn được hơn nửa, không khí rất là thanh thản, lười nhác. Ôn Hựu Thanh còn ợ một cái, môi Ôn Xuyên mím lại, căn bản không nhớ rõ mình đã ăn gì, chỉ nghĩ đến phương pháp theo đuổi người mà nhóm nhân viên cửa tiệm đã nói.

Cậu nhai chậm, khóe mắt lén lút nhìn người đàn ông ngồi đối diện mình.

Cơ thể Thẩm Dật Thanh giãn ra, áo sơ mi xắn lên đến khuỷu tay, trên tay không đeo đồng hồ, khi cong ngón tay có thể nhìn thấy một chút gân xanh. Trên bàn, cánh tay Ôn Xuyên cách hắn khá xa, nhưng dưới bàn, chân Thẩm Dật Thanh dài, đầu gối hai người gần như dễ dàng chạm vào nhau, tựa hồ chỉ cần khẽ cử động một chút là có thể chạm tới.

Ngón tay Ôn Xuyên lấm tấm mồ hôi.

Cậu cố gắng điều chỉnh hơi thở, không để bất kỳ ai phát hiện “mưu đồ bí mật” của mình, sau đó dịch người về phía trước một chút, đầu gối và bắp chân khi nâng lên “vô tình” cọ qua bắp chân rắn chắc của Thẩm Dật Thanh.

Từ khóe mắt, Thẩm Dật Thanh dường như khựng lại. Ôn Xuyên thấy vậy liền dừng, trái tim vẫn còn đập loạn xạ vì dư âm, chiếc đũa trên bàn bị nhịp đập của cậu làm rơi xuống đất.

Ôn Xuyên xoay người định nhặt, nhưng một bàn tay nhanh hơn cậu một bước.

Thẩm Dật Thanh nhặt chiếc đũa lên, nói: “Tôi đi lấy cho em đôi khác nhé.”

Ôn Xuyên ngẩn ngơ, mặt đỏ bừng, xấu hổ đến mức muốn khóc: “Được… Cảm ơn.”

Thẩm Dật Thanh cầm chiếc đũa quay người trở lại. Khi đặt xuống, bàn tay phải của hắn dường như để tìm điểm tựa, vỗ nhẹ vào lưng Ôn Xuyên. Ôn Xuyên lập tức cứng đờ, lưng và áo ngủ dường như muốn cùng nhau bốc cháy.

“Bàn này có phải hơi nhỏ không?” Thẩm Dật Thanh hơi cúi người, nói.

Ôn Xuyên chịu đựng cảm giác mất mặt, giả bộ như không biết gì: “Hả? Cái gì?”

Thẩm Dật Thanh ngữ khí không có bất kỳ thay đổi nào, nói: “Không duỗi được chân.”

Ôn Xuyên: “…”

Ánh mắt Ôn Hựu Thanh từ Thẩm Dật Thanh bay sang Ôn Xuyên, nhìn quanh, vẻ mặt khó hiểu: “Cái bàn này làm sao vậy, em thấy khá tốt mà!”

Ôn Xuyên rũ mắt, nhìn chằm chằm từng khe hở trên gạch men sứ, nghĩ tìm cái nào để chui vào.

Cậu quả nhiên là một “thẳng nam”, đến việc theo đuổi người khác cũng không biết làm!

Chương

trước

Chương

tiếp

Báo lỗi chương

Bình luận

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Liên hệ:

[email protected]

-

Đọc truyện

online,

đọc truyện

chữ,

. Website luôn cập nhật những bộ

truyện mới

thuộc các thể loại đặc sắc như

truyện tiên hiệp

,

truyện kiếm hiệp

, hay

truyện ngôn tình

một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.

truyện xuyên nhanh

truyện đam mỹ

truyện ngôn tình

ngôn tình hoàn

truyện kiếm hiệp hay

truyện tiên hiệp hay

truyện hệ thống

*

kiemtraphat.net

blog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở

Creative Commons Attribution 4.0 International License

Đăng nhập thành viên

x

TRUYENFULL

Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam

Email đăng nhập

Mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản?

Họ và tên

Email

Giới tính

Nam

Nữ

Khác

Mật khẩu

Nhập lại mật khẩu

Bạn đã có tài khoản?

Email đăng ký tài khoản

Lấy lại mật khẩu

Bạn đã có tài khoản?

Tài khoản của tôi

Xin chào,

Xin chào,

Đăng xuất

Đăng xuất

Thông tin cá nhân

Để mở chặn quảng cáo vui lòng

xác thực email

Thông tin cá nhân

Sửa thông tin

Họ và tên

Email

Đã xác thực

Số điện thoại

Ngày sinh

Họ và tên

Email

Số điện thoại

Ngày sinh

Lưu thay đổi

Đổi mật khẩu

Mật khẩu mới

Xác nhận mật khẩu mới

Lưu thay đổi

Hủy

Truyện đang đọc

Chưa có truyện đọc

Đơn hàng của bạn

Chưa có đơn hàng nào

Lịch sử mua gói

Chưa có lịch sử mua gói

Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛

×

1 tháng

19.000 VNĐ

2 tháng

38.000 VNĐ

6 tháng

149.000 VNĐ

Tiếp tục thanh toán

Quyền lợi khi mua

- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.

Lưu ý:

Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ

Thanh toán mã QR

Đang tải mã QR...

Hoặc thanh toán thủ công

Ngân hàng:

BIDV

Chủ tài khoản:

CONG TY TNHH ECONTENT HUB

Số tài khoản:

96488888888

Số tiền:

0 VNĐ

Nội dung CK:

Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại

Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp

tại đây

💳

📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo

📛 Mua Chặn Quảng Cáo

Gói chặn quảng cáo

Giá: 19.000 VNĐ

Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng

Gói chặn quảng cáo

Giá: 38.000 VNĐ

Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng

Gói chặn quảng cáo

Giá: 149.000 VNĐ

Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng

MUA NGAY

X

📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.

💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc

quảng cáo xuất hiện quá nhiều

. Hiện tại, Truyenfull đã

giảm bớt số lượng quảng cáo

thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ

để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.

📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:

👉

[Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và

gửi góp ý tại chính hòm thư này

, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.

📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:

✍️ Link gửi góp ý:

Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bác Sĩ Thẩm Không Đứng Đắn
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...