Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bà Xã Anh Ở Đây! – Chương 147

Bà Xã Anh Ở Đây!

Tác giả: Khang Pom
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tôi đang rất bình tĩnh đấy.

Con gái của cô cũng thật là giống Lăng Mặc nhưng đôi mắt lại đặc biệt giống cô.

Mỗi lần nhìn thấy nó, tôi đều muốn móc mắt nó ra."

"Cô...!cô đã làm gì UU rồi?"

Thẩm Ninh nắm chặt tay thành nắm đấm, CÔ tiên lên vài bước tức giận nhìn Kim Câm Nhi.

Những chiếc xe đen nối đuôi nhau phóng nhanh trên đường.

Cảnh sát không ai dám ngăn cản, còn thổi còi chỉ huy những chiếc ô tô đang tham gia giao thông dạt sang hai bên nhường đường, đèn tín hiệu luôn được bật sang màu xanh, một đường thẳng đến dưới chân núi.

Advertisement

Lăng Mặc suốt đường đi đều nhíu mày, trong lòng không ngừng lo lắng cho sự an toàn của Thẩm Ninh và UU.

Kim Câm Nhi kia là kẻ điên, cô ta có thể vì tức giận mà đây ngã cô phải nhập viện thì bây giờ cũng có thể làm ra chuyện độc ác hơn.

Nếu hai người họ xảy ra chuyện, anh sẽ khiến Kim gia phải chôn cùng.

“Lăng Mặc, chúng ta sắp tới nơi rồi." Lâm Triệt ngồi phía trước khẽ nói.

Thẩm Ninh, em và con nhất định phải đợi anh! Lăng Mặc nhìn ra bên ngoài, tay năm đã năm thành năm đầm.

"Yên tâm đi, con gái của cô vẫn an toàn, nhưng còn phải xem cô có bản lĩnh cứu con gái mình không đã."

"Kim Cảm Nhi, tôi khuyên cô tốt nhất nên tự thú đi, cô làm vậy sai lại càng thêm sai."

Advertisement

"Ha ha ha thật buồn cười, chẳng qua là cô sợ chết nên mới nói vậy thôi." Kim Câm Nhi cười lớn, nhìn về phía sau Thẩm Ninh.

Lúc này cô mới nhận ra không biết từ bao giờ, đằng sau mình đã có thêm vài người nữa, trong đó có cả UU đang bị trói.

Thẩm Ninh nhìn con gái bị ném xuống đất, trong mắt hiện lên tia đau lòng nhưng vẫn không dám manh động.

Mây tên mới đến đặt một chiếc áo có gắn bom xuống đất, sau đó lùi lại về phía bên cạnh Kim Câm Nhi.

Cô ta nhướng mày nhìn Thẩm Ninh, giọng nói cực kỳ mỉa mai.

"Nếu cô dám mặc chiếc áo này lên người rồi nhảy xuống vách núi, tôi sẽ tha cho con gái cô.

Thế nào, có dám không?"

“Được." Nhìn UU, trong lòng cô giống như đã quyết tâm.

"Ha ha ha hay lắm, đúng là tình cảm mãu tử.

Vậy mau mặc vào rồi nhảy xuống vách núi đi."

"Cả cô cũng vậy, Kim Cầm Nhi."

Người đàn ông bên cạnh bông lên tiếng.

Kim Câm Nhi ngần người, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Sao...! sao lại cả tôi nữa? Có nhầm lẫn gì không vậy?" Cô ta hoang mang nhìn ông ta, mong rằng ông ta sẽ nói đây chỉ là sự nhầm lẫn.

Nhưng người đàn ông vẫn lạnh lùng đứng đó nhìn, trên môi nở một nụ cười kỳ quái.

Anh ta rút súng chĩa thẳng vào đầu Kim Cầm Nhi, ánh mắt độc ác kia rõ ràng là đang không nói đùa.

"Không hề nhàm lần đầu, đây là mệnh lệnh của người đó." Tên cầm đầu nói.

"Sao lại như vậy? Chúng ta cùng một phe cơ mà.

Người đó đã nói chỉ cần giải quyết xong hai mẹ con bọn họ, người đó sẽ giúp tôi chạy trốn sang nước ngoài, tại sao lại..."

Kim Cẩm Nhi lắc đầu không dám tin.

Cô ta làm đên bước đường này cũng là ý của Lệ Tiêu Băng, chẳng phải hai người họ là chị em tốt sao? Tại sao lại muốn hại cả cô ta chứ? Chẳng lẽ ngay từ đầu, mục tiêu của Lệ Tiêu Băng không chỉ có mình mẹ con Thẩm Ninh sao?

Không, chuyện này nhất định không phải là thật.

Lệ Tiêu Băng đã giúp cô ta trốn thoát, sao có thể ra tay với cô ta được.

"Tôi muốn nói chuyện với người đó...!mau cho tôi nói chuyện với người đó." Kim Cân Nhi hét lên, muốn tìm điện thoại trên người người đàn ông nhưng lại bị anh ta đây mạnh ra ngã xuống đất.

"Người đó sẽ không nghe điện thoại của cô nữa đâu.

Cô yên tâm chết là được rồi."

"Không...! không đâu...!không thể có chuyện này được.

Chúng tôi đã bàn bạc kỹ lưỡng rồi, sao có thể có chuyện này được.

Nhất định là do mấy người làm, là mấy người lừa tôi."

Cô ta đứng dậy hét lớn.

Cô ta làm nhiều việc như vậy, đã không còn có thể quay đầu được nữa.

Vậy mà Lệ Tiêu Băng kia lại ruồng bỏ cô ta.

Đáng chết...!tất cả đều đáng chết...!

Nhìn Kim Cầm Nhi điên cuồng như vậy, trong lòng Thẩm Ninh cũng không cảm thấy thương xót.

Cô ta bán mạng cho người ta, kết quả lại bị người ta tính kế, cảm giác này đúng là không thể chịu đựng được.

Quay sang nhìn UU, thấy bé con vẫn đang nằm bất động, cô vừa định nhân lúc hỗn loạn bước đến đó nhưng lại bị những người khác nhìn thấy, chỉ có thể đứng im đó nhíu mày quan sát.

"Kim Câm Nhi, ngay từ đầu, người đó đã không muốn cô sông rồi." Tên cầm đầu lạnh nhạt nói, cũng không chút đồng cảm với cô ta.

Chỉ cần giải quyết xong ba người này, số tiền bọn họ nhận được đủ để ăn tiêu cả đời.

"Được rồi."

Tên cầm đầu đầy Kim Câm Nhi đến chỗ Thẩm Ninh, chĩa súng vào hai người uy h*p.

"Mau mặc cải áo này vào rồi nhảy xuống vách núi đi.

Còn con bé này, tôi sẽ tiến nó theo cùng hai người luôn.".

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bà Xã Anh Ở Đây!
Chương 147

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 147
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...