Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Áp Chế Lãng Mạn – Chương 62: Anh ấy thật đáng thương.

Áp Chế Lãng Mạn

Tác giả: Cẩn Dư
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Miền Giang Nam mưa nhiều, nỗi sầu quẩn quanh, trăm mối tơ lòng rối ren. Một phong thư biệt ly lặng lẽ gửi đến, chữ viết trên bàn của Diệp Thanh Nghiêu thấm đẫm hơi lạnh. Làn sương mỏng và gió nhẹ lặng lẽ ghé qua bên cửa sổ phía tây, cây nến đêm qua còn cháy dở, ngọn lửa chập chờn, yếu ớt.

Cô buông bút, A Kim lập tức tiến lên xoa cổ tay cho cô. Diệp Thanh Nghiêu mỉm cười:

“Không đau đâu.”

A Kim cau mày lo lắng:

“Cô viết cả một đêm rồi mà…”

Câu sau cô không nói tiếp. Tối qua Chu Túc từng đến, không làm phiền, chỉ đứng yên lặng bên ngoài cửa sổ, nhìn cô từ xa.

Cô không ngủ, anh cũng không rời đi, cứ đứng trong gió cả đêm. Mãi đến khi cơn sốt kéo đến, thân thể không trụ nổi, mới được A Ngân dìu đi.

A Kim nghĩ đến mà cảm thấy xót xa thay cho Chu Túc. Nhìn Diệp Thanh Nghiêu với gương mặt điềm nhiên, chẳng lộ ra chút cảm xúc nào, cô cắn môi, do dự mãi.

“Có chuyện gì sao?”

Tâm tư nhỏ bé ấy đâu thể qua mắt Diệp Thanh Nghiêu, cô dịu dàng hỏi, giọng nhẹ như gió sớm.

A Kim cúi đầu, cẩn thận dè dặt:

“Tối qua, Cậu chủ nhà tôi… anh ấy sốt cao lắm. Cô… có muốn sang xem không ạ?”

Cô biết rõ, Chu Túc không có chỗ đứng trong lòng Diệp Thanh Nghiêu, nhưng cũng biết Cậu chủ nhà mình để tâm đến cô đến nhường nào. Vì vậy cả A Kim lẫn A Ngân, mỗi lần đối diện với cô, đều cẩn trọng cung kính như đối với một vị thần cao cao tại thượng.

Chính sự dè dặt ấy khiến Diệp Thanh Nghiêu im lặng hồi lâu. Dù là Chu Túc hay những người bên cạnh anh, đều giống như đang sợ hãi làm cô nổi giận.

Cô khẽ lắc đầu, nở nụ cười nhẹ, thu dọn giấy Tuyên Thành và nghiên mực trên bàn.

“Nếu thật sự muốn anh ấy khỏe, thì nên gọi bác sĩ đến xem. Sẽ nhanh hơn nhiều.”

Một câu, rõ ràng là từ chối.

A Kim len lén nhìn Diệp Thanh Nghiêu, mong tìm được chút cảm xúc nào khác ngoài sự điềm nhiên, lạnh nhạt thường thấy, dù chỉ là một chút bất ngờ cũng được. Nhưng không có gì cả. Ánh mắt cô như mặt hồ lặng gió, không gợn sóng. Tựa như cơn sốt cao của Chu Túc cũng chẳng quan trọng bằng nét mực chưa khô trên bức thư họa trong tay cô.

A Kim không thể nói rõ cảm xúc trong lòng lúc ấy là gì. Có lẽ là thương thay cho Chu Túc, có lẽ là đồng cảm, mà cũng có thể là… một chút trách móc Diệp Thanh Nghiêu. Làm sao mà không trách cho được? Dù chỉ là nuôi một con mèo, con chó, cũng nảy sinh tình cảm, huống gì là một người đàn ông đã yêu cô đến thế, nhẫn nhịn, chiều chuộng, dốc lòng dốc sức.

A Kim cúi đầu, xoắn lấy tay áo mình, khẽ lẩm bẩm:

“Cô… cô có phải hơi nhẫn tâm quá rồi không? Dù sao… cũng là người tu đạo mà.”

Diệp Thanh Nghiêu bật cười, tiếng cười nhẹ như mưa rơi đầu lá:

“Thì sao?”

Câu trả lời khiến A Kim nghẹn họng, buồn bực nói tiếp:

“Người tu đạo… chẳng phải đều có tấm lòng từ bi sao?”

Diệp Thanh Nghiêu vẫn mỉm cười, dịu dàng mà không chút dao động:

“Vậy thì e là cô phải thất vọng rồi. Đạo tôi tu… là vô tình đạo.”

A Kim tròn xoe mắt nhìn cô. Trên đời còn có kiểu đạo như thế sao?

Đúng lúc đó, cả hai chợt nghe tiếng ho dữ dội ngoài cửa.

A Kim giật bắn người, vội chạy ra. A Ngân đang đỡ Chu Túc, sắc mặt anh trắng bệch, môi tái nhợt.

Anh khom lưng ho đến run rẩy cả người, trông chẳng khác gì một bộ xương đang sắp sụp đổ. Mỗi tiếng ho như cào xé lồng ngực, khiến người nghe cũng phải rùng mình.

A Kim chợt hiểu, lời nói ban nãy, anh đã nghe hết. Chính câu “tôi tu vô tình đạo” của Diệp Thanh Nghiêu đã chạm đến nơi yếu mềm nhất trong lòng anh, khiến cơn sốt như thiêu càng thêm nặng.

“Khụ… khụ khụ!” Chu Túc gắng sức bám chặt lấy cánh tay A Ngân, tiếng ho khản đặc, thân hình lảo đảo không đứng vững. Anh cố che mặt mình đi, sợ cô nhìn thấy dáng vẻ chật vật đáng thương này.

Nhưng anh đã nghĩ quá nhiều rồi. Dù anh có đau đến thế nào, có vật vã đến mấy… Diệp Thanh Nghiêu vẫn không bước ra khỏi ngưỡng cửa ấy. Một lời hỏi han, cũng chẳng có.

Tiếng ho của Chu Túc càng thêm dữ dội, như thể muốn nôn cả ngũ tạng lục phủ ra ngoài.

Tiếng ho ấy, người ngoài nghe còn cảm thấy phiền, huống gì chính anh, chỉ thấy bản thân thật đáng thương và đáng ghét đến thảm hại.

Lần này đến, Chu Túc chỉ vì muốn đưa cho cô chiếc đèn dầu anh đã làm từ lâu, ngọn đèn mà anh luôn ôm trong lòng, chẳng biết nên lấy cớ gì để tặng. Hôm nay dù đang bệnh nặng, thân thể yếu đến mức đứng không vững, anh vẫn nhất quyết đến, vì… quá nhớ cô, quá muốn được nhìn thấy cô một lần.

Nhưng đứng trước cửa, anh lại thấy mình thật không nên. Anh bệnh thế này, người vừa mệt mỏi vừa tiều tụy, nếu lỡ truyền bệnh cho cô thì sao? Nghĩ vậy, anh cứ đứng ngoài cửa, không dám bước vào.

Ai ngờ lại nghe được câu nói ấy từ trong phòng —

“Vô tình đạo.”

Câu nói nhẹ bẫng, nhưng lại như một đòn đánh thẳng vào lòng anh, như thể cô đang nhắc anh rằng: “Tôi trở thành người như hôm nay, đều là do anh gây ra. Anh tự làm, thì giờ phải tự chịu.”

Chu Túc ho dữ dội, nhưng vẫn cố gắng nén lại, dè dặt đưa chiếc đèn dầu cho A Kim.

Anh không nói được câu nào, chỉ có thể dùng ánh mắt khẩn thiết, tha thiết nhờ cô.

A Kim vội vàng gật đầu, hai tay nâng lấy chiếc đèn, chạy vào trong như ôm theo một trái tim đang rỉ máu.

“Diệp đạo trưởng ơi!” A Kim đặt đèn trước mặt Diệp Thanh Dao, giọng đầy mong chờ –

“Đây là đèn mà Cậu chủ nhà tôi… chính tay anh ấy làm cho cô!”

Diệp Thanh Nghiêu dĩ nhiên nghe thấy tiếng ho bên ngoài, chỉ là cô không buồn để tâm.

Ánh mắt nhàn nhạt liếc qua chiếc đèn trong tay A Kim, lại bất giác nhớ đến chiếc đèn từng bị Chu Túc đập vỡ. Cảm xúc trong lòng bỗng trở nên khó chịu, như có gió lạnh thổi qua.

Cô buông một câu, giọng thờ ơ như châm chọc:

“Bắt chước Đông Thi, thật ngu ngốc đến nực cười.”

Chú thích: Nàng Đông Thi làng bên xấu xí nhìn thấy Tây Thi chau mày trông rất đẹp nên bắt chước Tây Thi. Khổ nỗi vì Đông Thi quá xấu nên khi chau mày càng xấu hơn. Thành ngữ này ra đời, được dùng để phê phán hiện tượng bắt chước một cách thụ động.

Lời nói vừa buông, tiếng ho ngoài cửa bỗng im bặt.

A Ngân lập tức quay đầu nhìn Chu Túc, có lẽ anh cũng không ngờ, đáp lại tấm lòng của mình lại là sự mỉa mai cay độc đến vậy.

Anh đứng khựng lại, toàn thân cứng đờ.

Rồi từng chút, A Ngân trông thấy nơi khóe mắt Chu Túc lặng lẽ rướm nước. Anh cúi đầu, như đứa trẻ lạc lối, vô lực và đau đớn.

Thật hiếm thấy. Người đàn ông luôn chán ghét nước mắt, luôn cố gắng mạnh mẽ… giờ đây lại đỏ hoe vành mắt, đôi mắt ướt nhòe.

Anh quay đi thật nhanh, vội vã như chạy trốn:

“Đi thôi.”

Anh thậm chí không đủ dũng khí để bước vào chất vấn, rằng vì sao cô có thể dẫm nát tấm lòng chân thành của anh một cách lạnh lùng đến thế.

Chu Túc không cho ai đỡ mình, A Ngân đành phải lặng lẽ theo sát từng bước, ánh mắt đầy lo lắng nhìn dáng người lảo đảo như sắp đổ gục của anh.

“Thưa cậu…” – A Ngân cất tiếng, giọng đầy do dự – “Hay là… thôi đi thì hơn.”

Chu Túc khựng lại. Anh ngẩng đầu, ánh mắt mờ mịt nhìn lên bầu trời phủ sương dày đặc, như đang lạc trong ký ức xa xăm. Rất lâu sau, giọng anh khàn khàn vọng ra, như thể phát ra từ một nơi rất xa, rất trống rỗng:

“Đừng bao giờ để tôi nghe lại câu đó nữa.”

Rồi anh khẽ thì thầm, giọng dịu dàng đến đau lòng:

“Tôi sẽ không từ bỏ. Cô ấy… cần tôi.”

Không.

Không phải cô ấy cần anh.

Mà là anh… cần cô ấy.

A Ngân im lặng lắc đầu, không dám nói ra những lời đó. Nhưng trong lòng anh hiểu rõ hơn ai hết. Chu Túc biết điều đó, chỉ là anh đang tự dối mình, bám víu vào một tia hy vọng nhỏ nhoi, đáng thương.

Thật sự rất đáng thương.

A Ngân nghĩ vậy, cảm thấy cổ họng như nghẹn lại.

“A Ngân.”

Sau khi về đến phòng, Chu Túc ngồi thất thần trên mép giường, ánh mắt mất hồn. Một lúc sau, anh bỗng nhẹ giọng hỏi:

“Cậu nói xem… nếu như năm xưa tôi không quá hỗn loạn, liệu cô ấy có chịu nhìn tôi thêm một cái không?”

A Ngân cảm nhận rõ ràng khát vọng đang bùng lên trong anh. Khi hỏi câu ấy, trong mắt Chu Túc dường như ánh lên chút xúc động kỳ lạ, một tia hy vọng mong manh đến gần như ngốc nghếch.

A Ngân không thể trả lời.

Vì làm sao biết được, nếu có thể quay lại một lần nữa… mọi thứ sẽ thay đổi ra sao?

Anh chỉ có thể cúi đầu, chậm rãi đáp:

“Xin lỗi, thưa cậu… tôi không biết.”

“Ừ.”

Chu Túc khẽ gật đầu, trong mắt thấp thoáng nét thất vọng. Anh nằm xuống giường, nhắm mắt lại, phất tay:

“Ra ngoài đi.”

A Ngân liếc nhìn anh, lòng dâng lên cảm giác bất an mơ hồ, như có gì đó không đúng, nhưng nhất thời vẫn chưa thể lý giải.

Anh nghi hoặc bước ra ngoài, khẽ khàng đóng cửa lại, nhưng không rời đi hẳn. Vẫn đứng lặng trước cửa, A Ngân cứ cảm thấy… có điều gì đó đang âm thầm trôi chệch.

Mười phút trôi qua.

Đột nhiên, câu nói của Chu Túc vừa nãy bỗng vang lên trong đầu anh:

“Nếu như trước kia tôi không buông thả như vậy, cậu nói xem… liệu cô ấy có chịu nhìn tôi thêm một lần không?”

Khi đó, ánh mắt của ngài ấy thật lạ — như đang cân nhắc điều gì rất lâu rồi, như là đang hỏi anh, nhưng lại càng giống như đang hỏi chính mình.

Chờ đã…

Cân nhắc rất lâu?

Một tia cảnh giác chợt bắn thẳng qua tim A Ngân. Anh ta lập tức hiểu ra điều gì đó rất không ổn. Có thể… Chu Túc đã hạ một quyết định vô cùng đáng sợ!

Không kịp nghĩ thêm, A Ngân đẩy cửa xông vào.

Trước mắt anh, Chu Túc đang cầm một con dao găm sắc bén, lưỡi dao đã kề đến làn da của chính mình, ánh mắt đầy chán ghét và tuyệt vọng.

Lưỡi dao rạch xuống, chính là tự mình ra tay, như muốn dứt bỏ bản thân đầy tội lỗi này.

“Cậu chủ ơi!!”

A Ngân hét lên, lao tới như bay.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Hủy bỏ hôn ước, tìm người phù hợp.
Chương 2: Anh chưa bao giờ thất thố như vậy
Chương 3: Bị cô ấy điều khiển
Chương 4: Tìm thấy rồi, chính là cô ấy.
Chương 5: Chỉ nhằm vào anh thôi
Chương 6: Tiểu đạo trưởng cũng biết chơi thật nhỉ
Chương 7: Gần như thỏa hiệp, gần như dỗ dành
Chương 8: Thì ra anh ngây thơ như vậy
Chương 9: Thổ huyết
Chương 10: Chu tiên sinh đang tỏ tình với tôi sao?
Chương 11: Một người không quan trọng
Chương 12: Hiển nhiên là không muốn gả cho Chu Túc
Chương 13: Hắc liên hoa trở về (ý chỉ Diệp Thanh Nghiêu)
Chương 14: Ai mới là vị hôn thê
Chương 15: Cô ấy mới là vị hôn thê thật sự.
Chương 16: Lão tử muốn có cô ấy
Chương 17: Em đang đợi ai à ?
Chương 18: Không hủy hôn có được không?
Chương 19: Vậy là thực sự thích cô ấy sao ?
Chương 20: Anh ấy à ? Đang chú tâm chờ đợi cô ấy.
Chương 21: Nhìn anh yếu ớt quá, có muốn bồi bổ gì không ?
Chương 22: Lo lắng
Chương 23: Em nhìn tôi một cái đi !!
Chương 24: Chu tiên sinh xin hãy tỉnh táo!!
Chương 25: Không có mong muốn gì khác, chỉ muốn gặp cô ấy.
Chương 26: Việc bảo vệ cô gái mình thích là điều đương nhiên.
Chương 27: Cậu chủ của anh sống chết ra sao cũng chẳng liên quan đến tôi !
Chương 28: Đột nhiên thấy đau quá, rất đau.
Chương 29: Em không thể thương tôi nhiều hơn một chút sao ?
Chương 30: Em cũng rung động vì anh ấy sao ?
Chương 31: Em muốn tôi làm sao dỗ dành em ?
Chương 32: Để em mỗi ngày đều nhớ đến anh.
Chương 33: "Cô không còn gì để dựa vào, nên anh nguyện làm chỗ dựa cho cô cả đời."
Chương 34: So với Diệp Thanh Nghiêu, những thứ này chẳng thể gọi là quý giá.
Chương 35: Tôi ở đây, tôi bảo vệ em.
Chương 36: Khiến anh vừa yêu vừa hận, muốn buông cũng không thể.
Chương 37: Cô tiểu thư chỉ biết đòi ăn.
Chương 38: Tôi đang thích em đấy.
Chương 39: Sợi dây ràng buộc của định mệnh.
Chương 40: Anh ấy là người quan tâm như cha nhưng lại là kẻ chiều chuộng mù quáng
Chương 41: Tôi sẽ lo hậu sự cho anh.
Chương 42: “Mẹ nó, tôi không nỡ mắng em.”
Chương 43: “Chắc anh điên thật rồi, lại dùng cái giọng hèn mọn đến thế để van xin một cô gái.”
Chương 44: “Em để tôi cõng một chút thì chết à?!”
Chương 45: “Vậy thì anh cứ việc chết đi.”
Chương 46: Tà môn ngoại đạo
Chương 47: "Tôi lại còn phải đào hố chôn anh nữa, phiền chết đi được."
Chương 48: Tôi nguyện làm tín đồ của em.
Chương 49: Rõ ràng ở ngay trước mắt, vậy mà vĩnh viễn không thể chạm tới.
Chương 50: “Từ nay về sau, đừng gọi tôi là mẹ nữa.”
Chương 51: “Tôi phải làm thế nào..
Chương 52: Thanh Nghiêu à, em rất tốt
Chương 53: “Đồ tặng em thì không thể làm qua loa được.”
Chương 54: Đèn dầu đã vỡ rồi
Chương 55: Anh điên thật rồi
Chương 56: "Mê muội đến mức chẳng còn chút tôn nghiêm nào."
Chương 57: "Là tôi sai rồi…có được không?"
Chương 58: Coi anh là thứ gì đó..
Chương 59: Không dám quay đầu nhìn lại
Chương 60: Trong lòng Chu Túc là một mảnh chua xót, giọng điệu đầy uỷ khuất
Chương 61: “Chiếm hữu bệnh hoạn, đến chết không rời.”
Chương 62: Anh ấy thật đáng thương.
Chương 63: "Giống hệt một con chó hoang vẫy đuôi cầu xin một chút yêu thương."
Chương 64: Đau đến tột cùng, gọi tên cô vẫn dịu dàng đến lạ.
Chương 65: Vậy là đủ rồi…Diệp Thanh Nghiêu.
Chương 66: "Đến tận lúc chết, anh vẫn một lòng một dạ yêu cô."
Chương 67: Sống là tốt rồi
Chương 68: "Cô không nhìn thấy trong mắt anh là những giọt lệ chan chứa đau lòng, vỡ vụn đến tột cùng."
Chương 69: “Nhưng chỉ có anh, mới xem cô ấy là mặt trăng.”
Chương 70: “Yêu nhau, rồi có con với người mình yêu… là cảm giác thế nào nhỉ?”
Chương 71: Chúc mừng Chu tiên sinh đã trở về từ cõi chết
Chương 72: Trong giọng nói tràn đầy sự cưng chiều dành cho người trong lòng
Chương 73: Giọng anh khàn khàn, nhưng vẫn dịu dàng
Chương 74: Chu Túc đột nhiên đỏ mặt
Chương 75: Đẹp không? Chu Túc.
Chương 76: Diệp Thanh Nghiêu bỗng nhiên đưa tay vòng qua vai anh
Chương 77: Trái tim khô cằn của anh như tìm được suối nguồn ngọt ngào
Chương 78: Khoảnh khắc cô ngẩng đầu lên, trái tim anh tan chảy mềm nhũn
Chương 79: Điên cuồng muốn yêu cô ấy
Chương 80: Chúng ta kết thúc rồi, Tư Minh Yến
Chương 81: Tôi sẽ luôn yêu em, chỉ yêu em.
Chương 82: Chu Túc, anh thật tốt.
Chương 83: Chúng tôi sắp kết hôn rồi
Chương 84: Bắt đầu nhớ đến Chu Túc
Chương 85: Kết thúc chính văn
Chương 86: Phiên ngoại 1 - Hôn nhau
Chương 87: Phiên ngoại 2 - Chìm đắm
Chương 88: Phiên ngoại 3 - Kiều thê
Chương 89: Phiên ngoại - Tình cảm của tuổi thiếu niên.
Chương 90: Phiên ngoại 5 - Em rốt cuộc khi nào thì gả cho anh đây!?
Chương 91: Phiên ngoại 6 - Anh yêu em hết thuốc chữa!

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Áp Chế Lãng Mạn
Chương 62: Anh ấy thật đáng thương.

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 62: Anh ấy thật đáng thương.
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ