Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Áp Chế Lãng Mạn – Chương 56: "Mê muội đến mức chẳng còn chút tôn nghiêm nào."

Áp Chế Lãng Mạn

Tác giả: Cẩn Dư
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đuổi theo một cô gái chạy khắp nơi như vậy, phải đến khi làm rồi, chính anh mới cảm thấy thì ra cũng có thể lãng mạn đến vậy.

Anh đáp chuyến bay sớm, tìm hiểu kỹ nơi thuyền buồm phải cập bến, rồi lặng lẽ chờ trước.

Cơn mưa hóa thành nỗi nhớ.

Từng phút từng giây, anh đều đang đợi.

Cho đến khi thấy chiếc thuyền kia từ xa dần dần tiến lại, trái tim anh như muốn vỡ tung. Anh bước nhanh ra mép bờ, đúng lúc cô chuẩn bị lên bến, chìa tay ra, nhẹ giọng nói một câu đã âm thầm khắc ghi trong lòng từ rất lâu:

“Tôi đợi em lâu lắm rồi.”

Chẳng hiểu vì sao, cảm giác như số phận đang âm thầm sắp đặt điều gì đó… Như thể cả đời này, anh đều chỉ để chờ cô.

Không nghĩ nhiều, anh kéo cô vào dưới chiếc ô của mình, mắt chạm mắt, ánh nhìn cô như mặt nước, dịu dàng và trong vắt, khiến tim anh mềm nhũn. Anh không kìm được mà dịu giọng trách:

“Lúc nào cũng chẳng biết tự chăm sóc mình, mặc phong phanh thế này…”

Nhưng anh đã chuẩn bị trước, một tấm áo choàng đặt sẵn trên tay, khoác lên vai cô.

Cô nhìn chiếc ô giấy dầu anh đang che, đậm chất phong tình đất Lễ Dương, thêu một đóa sen hồng phớt trắng, yểu điệu như được tỉ mỉ chạm khắc, từng giọt nước mưa chảy qua cánh hoa như ánh sáng lấp lánh, thật đến mức khiến người ta phải nín thở ngắm nhìn.

Ra là các cô thợ thêu ở Lễ Dương cũng tài hoa chẳng kém gì vùng Hoài Giang, hèn chi mà trước đây Tư Minh Yến luôn miệng tán dương cảnh đẹp, người tốt, nơi quê nhà của anh, quả thật chẳng sai.

“Rất đẹp, đúng không?” Anh nghiêng đầu ghé sát tai cô thì thầm, ánh mắt đầy kiêu hãnh, vì gu thẩm mỹ của mình lại trùng hợp khiến cô xiêu lòng.

Thật thương tâm.

Anh chẳng hề hay biết trong lòng cô lúc ấy lại đang nghĩ đến người khác. Nếu biết, có lẽ nụ cười trên môi anh đã chẳng thể giữ nổi. Tất cả những gì anh làm, cuối cùng chỉ trở thành nét vẽ nền cho nỗi nhớ cô dành cho Tư Minh Yến.

“Sao anh lại đến đây?” Cô khẽ đẩy anh ra, tay vén tà váy, bước lên bậc đá phủ rêu.

Bậc đá trơn, anh sợ cô trượt, vội nâng ô che phía trên đầu cô, một tay khẽ đỡ phía sau eo.

Anh nghe rõ sự lạnh nhạt trong giọng cô, rõ ràng trước đó đã nói rõ ràng, ý tứ chẳng muốn gặp lại anh nữa, thế mà anh vẫn đến.

Chu Túc đáp như thể điều hiển nhiên nhất trên đời:

“Nhớ em thôi mà.”

Diệp Thanh Nghiêu khựng lại một chút, quay đầu nhìn anh.

Chu Túc khẽ cười, ánh mắt sâu thẳm hơn, giọng nói cũng dịu dàng hơn:

“Tôi nhớ em, Thanh Nghiêu.”

Cô tiếp tục bước đi, không ngoái đầu:

“Tôi cứ tưởng lần trước đã nói rõ với anh rồi.”

“Anh biết.”

Những con đường đá ở Lễ Dương quanh co gập ghềnh, đi hết đoạn “trên” lại phải vòng xuống “dưới”. Trời vẫn đổ mưa, nền đá trơn trượt, Chu Túc đưa tay giữ nhẹ lấy cánh tay cô qua lớp áo, không đường đột, chỉ là một cái đỡ mang theo bản năng, như sợ cô trượt ngã.

“Em chọn tu tâm hướng đạo, còn tôi, cả đời này chỉ hướng về em là đủ.”

Tiếng rao vặt của thị trấn nhỏ rộn ràng phía xa, mùi thức ăn từ quán bên đường quyện trong không khí, tạo nên nhịp sống ấm áp như nét vẽ thủy mặc trải dài trong cổ trấn. Hai người đứng trên cầu vòm, lặng lẽ đối diện nhau, như thể chính là một phần của bức tranh ấy.

Mặt hồ phẳng lặng, chiếc thuyền nhỏ lướt qua, vài ba người qua đường che ô đi ngang. Mưa bắt đầu nặng hạt. Diệp Thanh Nghiêu thu lại ánh nhìn, lạnh nhạt nói:

“Việc anh làm, chẳng có ý nghĩa gì cả.”

Chu Túc vẫn mỉm cười, không để tâm:

“Có ý nghĩa hay không…”

Anh cúi người, thì thầm như gió lướt qua tai cô:

“Là do anh quyết định.”

“Đi thôi.” Anh vẫn giữ lấy cánh tay cô, dắt cô rẽ vào một quán trọ nhỏ ven đường. Mọi thứ đều đã chuẩn bị từ sớm, phòng đã đặt, quần áo sạch sẽ và đồ dùng thay đổi đều sẵn sàng.

Anh đẩy Diệp Thanh Nghiêu vào phòng ngủ, còn mình thì đứng ngoài:

“Tắm đi, thay đồ xong rồi ra ăn với anh.”

Không chờ cô trả lời, anh đã đóng cửa lại.

Chỉ khi không còn nhìn thấy gương mặt cô nữa, nụ cười gắng gượng mới dần tan, nhường chỗ cho nét buồn sâu trong đáy mắt.

Không ai muốn tình cảm của mình trở thành thứ “vô nghĩa”.

Dù có tỏ ra ung dung đến đâu, trong lòng anh vẫn luôn chờ mong một chút hồi đáp từ cô, một chút thôi cũng được.

Nếu không có cũng không sao, bởi như anh từng nói:

Anh hướng về cô, cả một đời dài để chờ đợi.

Chu Túc khẽ thở dài, chẳng rõ là đang cổ vũ bản thân, hay đang âm thầm l//i//ế//m láp những vết thương.

Anh không muốn cô thấy một Chu Túc thất thần, mất phương hướng. Anh chỉ muốn giữ lại cho cô ký ức đẹp nhất, về một Chu Túc năm nào, ngang tàng kiêu hãnh, phóng khoáng và rực rỡ.

Trong căn phòng đậm nét cổ phong, Diệp Thanh Dao đưa mắt nhìn quanh. Ngoài những vật dụng mà quán trọ vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn, cô còn thấy thêm những thứ được người khác chu đáo sắp đặt: quần áo, mỹ phẩm, cả những món đồ dùng cá nhân… tất cả đều thuộc về cô.

Và cả… một chậu hoa?

Diệp Thanh Nghiêu hơi khựng lại. Ai lại đi xa mà mang theo cả một chậu hoa chứ?

Là một chậu hoa trúc đào, cành lá xanh mướt, đầu cành khẽ rũ xuống vài nụ hoa phơn phớt hồng, mềm mại như má người thiếu nữ. Nhìn qua cũng biết, chẳng bao lâu nữa hoa sẽ nở rộ.

Trúc đào nở từ tháng Sáu đến tận tháng Mười, thật hiếm loài hoa nào có mùa nở dài đến thế, kiên cường và bền bỉ.

Cũng có chút giống Chu Túc vậy.

Lần này đến Lễ Dương, Diệp Thanh Nghiêu không còn nhàn nhã như khi ở đạo quán. Cô đến đây là để tìm tung tích của Ngọc Khuê, nên ngay lập tức bắt tay vào hành động.

Nguồn tin cô có được là nhờ chủ quán trà ở đây giúp thu thập. Lần này, cuối cùng đã có tin chính xác: Ngọc Khuê từng xuất hiện tại Lễ Dương, và còn ở lại một thời gian khá lâu.

Diệp Thanh Nghiêu đến gặp ông chủ trà lâu, thu thập lại những nơi Ngọc Khuê từng lui tới, tự nhủ sẽ từng bước tìm kiếm.

Khi bước ra khỏi quán trà, một chiếc xe hơi màu đen lặng lẽ tiến đến. Phố xá ướt mưa lướt qua bên ngoài cửa kính. Mưa rơi lất phất. Cửa xe mở, Chu Túc bước xuống, chủ động đón lấy chiếc ô trên tay cô.

“Tôi đi với em.” Anh nói.

Diệp Thanh Nghiêu khẽ nhíu mày, cô nhớ không lầm thì Chu Túc trước kia hình như không biết lái xe.

Anh nhận ra ánh nhìn hàm ý ấy, có chút ngượng ngùng. Thật ra anh cũng thấy xấu hổ, bao năm kiêu ngạo là thế, mà một chuyện nhỏ như lái xe anh cũng không làm được.

Châu Túc khẽ ho một tiếng, giọng có phần bối rối nhưng chắc nịch:

“Anh học rồi. Yên tâm, sẽ không để em gặp chuyện gì đâu.”

Anh không dám chạm vào eo cô, chỉ khẽ đỡ để cô lên xe an toàn, rồi thu ô lại, cẩn thận hất hết nước mưa, đặt vào chỗ cô dễ với tay.

Diệp Thanh Nghiêu nhìn động tác tỉ mỉ ấy, nhàn nhạt buông một câu:

“Làm phiền anh.”

Châu Túc thoáng chau mày, anh không thích cách cô khách sáo như vậy.

“Cứ coi tôi là bánh xe dự phòng miễn phí đi, thích dùng thế nào thì dùng.”

Diệp Thanh Nghiêu bật cười khẽ:

“Anh giác ngộ cao vậy rồi sao?”

Anh nổ máy, cười nhẹ:

“Cao từ lâu rồi.”

Chỉ là, trong lòng đang rỉ máu.

“Mình đi đâu trước?”

Nghe Diệp Thanh Nghiêu đọc địa chỉ, Chu Túc liền nhập vào bản đồ, lái xe đi thẳng tới.

Cô không nói nhiều. Sợ cô buồn chán, Chu Túc đưa sang một cuốn sách. Diệp Thanh Nghiêu nhìn nhan đề — “Xung Hư Kinh”.

“Anh lấy ở đâu vậy?”

“Hiệu sách.”

Hiện giờ, hiệu sách dù đủ loại đầu sách từ Đông sang Tây, nhưng những bản kinh điển chính tông của Đạo gia như thế này lại không dễ tìm. Chỉ nhìn qua, cô đã biết anh chắc chắn đã tốn không ít công sức, hèn gì hôm qua cả ngày không thấy bóng dáng.

“Hôm qua lúc tôi không ở khách trọ, anh làm gì?”

Hôm qua, anh gần như lục tung các hiệu sách ở Lễ Dương chỉ để tìm được cuốn sách này, đến lúc về đến khách trọ cũng đã khuya, nên không dám quấy rầy cô.

Cô mở sách, thản nhiên nói:

“Ăn cơm, luyện chữ, dạo chơi.”

Anh nửa đùa nửa thật, thấp giọng hỏi:

“Có nhớ tôi không?”

Vừa dứt lời đã thấy hối hận, hỏi vậy chẳng khác nào tự đào hố chôn mình. Anh len lén liếc sang, quả nhiên cô chẳng có phản ứng gì, chỉ chăm chú đọc sách, không hề bận tâm đến câu hỏi kia.

Chu Túc cười khổ, anh đoán trước được mà…

“Có.”

Bất ngờ.

Câu trả lời của Diệp Thanh Nghiêu nhẹ như làn gió thoảng, khiến tay Chu Túc đang nắm vô-lăng suýt trượt mất. Anh tròn mắt nhìn cô, giọng run lên:

“Gì… gì cơ?”

Cô giở một trang sách, giọng điềm đạm:

“Nhà trọ anh chọn phong thủy không tốt.”

Chu Túc thắng xe, sững lại vài giây:

“…Chỉ nhớ ra chuyện đó thôi à?”

Diệp Thanh Nghiêu liếc anh, ánh mắt như muốn nói:

“Không thì còn gì nữa?”

Trái tim Chu Túc chua xót đến tê dại. Hóa ra cái gọi là “nhớ anh”, chỉ là một câu cảm thán về hướng nhà trọ. Nhưng anh vẫn nghiêm túc ghi nhớ, như thể đó là một điều quan trọng:

“Là lỗi của tôi. Tôi không nghĩ tới, mà mấy người tu đạo như em thì vẫn hay coi trọng phong thủy. Lần sau tôi sẽ chú ý.”

Câu “lần sau” ấy khiến đầu ngón tay đang lật sách của Diệp Thanh Nghiêu thoáng khựng lại.

Có lẽ… sẽ không còn lần sau nữa.

Tuy thời gian cầm vô-lăng chưa lâu, nhưng Chu Túc lái xe rất vững. Những khúc cua cũng đều đặn và mượt mà, khiến việc đọc sách trong xe với Diệp Thanh Nghiêu trở nên vô cùng dễ chịu.

Anh bật một bản nhạc nhẹ, ban đầu chỉ đơn giản là muốn giúp cô thoải mái hơn khi đọc sách.

“Ồn.” – cô khẽ lên tiếng, giọng nhàn nhạt.

Chu Túc lập tức tắt nhạc, phản xạ nhanh đến mức ngay cả chính anh cũng sững người. Cơ thể anh như đã khắc sâu từng cảm xúc, từng sắc thái trong giọng nói của cô, chỉ cần cô hơi thay đổi giọng là anh liền điều chỉnh.

Thật sự là… một con “chó si tình” tiêu chuẩn.

Chu Túc vừa nghĩ, vừa chua xót lại có chút ngọt ngào.

Anh cầm lấy chiếc bình giữ nhiệt đã chuẩn bị từ sớm. Trong đó là nước ấm, được anh pha sẵn với hoa hồng, dâu tằm, táo đỏ và kỷ tử, toàn là những thứ anh tra cứu kỹ càng, tốt cho khí huyết, đặc biệt phù hợp với con gái.

Cô chẳng bao giờ biết chăm sóc bản thân.

Nhưng không sao cả, anh sẽ thay cô làm điều đó.

“Uống chút trà nhé.” Anh nói nhỏ.

Lúc đọc sách, Diệp Thanh Nghiêu không hay thích trò chuyện. Chu Túc khẽ dừng xe, tháo dây an toàn, nhẹ nhàng rót trà ra chiếc ly sứ nhỏ, nghiêng người, đưa sát đến bên môi cô.

Cô đang mải mê đọc sách, hoàn toàn vô thức hé miệng, đón lấy. Vị ngọt dịu lan trên đầu lưỡi, khoang miệng thấm đẫm hương ấm, khi ấy cô mới giật mình ngẩng đầu lên, đối diện là một gương mặt dịu dàng tràn đầy tình cảm.

Chu Túc cũng sững người. Anh không ngờ cô thật sự sẽ uống.

Hai người gần như kề sát, ánh mắt giao nhau, ngạc nhiên lấp đầy trong đôi mắt của cả hai.

Rồi anh khẽ mỉm cười, nụ cười vừa sâu, vừa mềm:

“Em cứ tiếp tục đọc đi, chỉ cần há miệng, tôi sẽ đút cho.”

Diệp Thanh Nghiêu đẩy anh ra, giọng bình tĩnh nhưng đầy cảnh cáo:

“Châu tiên sinh, anh đang quá giới hạn rồi đấy.”

Cô là người rất giữ khoảng cách, rất có chừng mực.

Chu Túc đành giơ tay đầu hàng.

Dù sao hôm nay cũng xem như thu hoạch không nhỏ.

Anh đặt ly trà xuống ngay chỗ tay cô có thể dễ dàng với tới, rồi hài lòng lui về ghế lái, tiếp tục lái xe.

Điểm đến tiếp theo là một quán trà.

Diệp Thanh Nghiêu không cho Chu Túc theo vào, anh cũng không ép buộc. Người mất tích là sư phụ của cô, có lẽ cuộc trò chuyện sẽ dính đến chuyện riêng tư, hay thậm chí là những bí mật không thể để người khác biết.

Vậy nên, anh chỉ đỗ xe bên ngoài.

Sợ lát nữa cô ra sẽ đói bụng, anh tranh thủ đi vòng quanh mua vài món đặc sản nổi tiếng của vùng, vừa đi vừa nghĩ cách để lát nữa dụ cô nếm thử.

Thế rồi anh đứng ở ngoài nhìn chằm chằm về phía cánh cửa quán trà, ánh mắt đầy mong chờ.

Nửa tiếng trôi qua… vẫn chưa thấy cô ra.

Chu Túc bắt đầu bồn chồn như ngồi trên đống lửa.

Anh châm điếu thuốc, khẽ cười giễu bản thân:

Tại sao mình lại dính người đến mức này chứ? Chỉ nửa tiếng thôi mà. Trước đây chưa từng gặp cô, chẳng phải mình vẫn sống tốt sao?

Phải rồi… sống thế nào nhỉ?

Chu Túc bỗng thấy mơ hồ, những tháng ngày chìm đắm trong rượu chè, tiệc tùng và phù phiếm giờ như tan vào sương mù. Trong khi đó, từng giây phút ở bên Diệp Thanh Nghiêu lại rõ ràng như vừa mới xảy ra.

Một tiếng trôi qua.

Anh không thể chờ thêm được nữa. Cuối cùng vẫn đứng dậy bước vào quán trà tìm cô.

Nếu được làm lại, có lẽ anh sẽ không chọn như vậy.

Bởi vì cảnh tượng trước mắt, đã đủ để giết chết mọi ảo vọng trong lòng anh.

Diệp Thanh Nghiêu đang ngồi trong một gian phòng yên tĩnh, đối diện với một người đàn ông lịch lãm, nhã nhặn, ánh mắt ôn hòa như nước.

Hai người trò chuyện rất vui vẻ, có vẻ như đã quen biết từ lâu, ánh mắt của cô khi nhìn người ấy, đúng nghĩa dịu dàng và lưu luyến.

Châu Túc đứng đó, lặng người.

Từng cử chỉ, từng ánh mắt của cô, chưa từng dành cho anh.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Hủy bỏ hôn ước, tìm người phù hợp.
Chương 2: Anh chưa bao giờ thất thố như vậy
Chương 3: Bị cô ấy điều khiển
Chương 4: Tìm thấy rồi, chính là cô ấy.
Chương 5: Chỉ nhằm vào anh thôi
Chương 6: Tiểu đạo trưởng cũng biết chơi thật nhỉ
Chương 7: Gần như thỏa hiệp, gần như dỗ dành
Chương 8: Thì ra anh ngây thơ như vậy
Chương 9: Thổ huyết
Chương 10: Chu tiên sinh đang tỏ tình với tôi sao?
Chương 11: Một người không quan trọng
Chương 12: Hiển nhiên là không muốn gả cho Chu Túc
Chương 13: Hắc liên hoa trở về (ý chỉ Diệp Thanh Nghiêu)
Chương 14: Ai mới là vị hôn thê
Chương 15: Cô ấy mới là vị hôn thê thật sự.
Chương 16: Lão tử muốn có cô ấy
Chương 17: Em đang đợi ai à ?
Chương 18: Không hủy hôn có được không?
Chương 19: Vậy là thực sự thích cô ấy sao ?
Chương 20: Anh ấy à ? Đang chú tâm chờ đợi cô ấy.
Chương 21: Nhìn anh yếu ớt quá, có muốn bồi bổ gì không ?
Chương 22: Lo lắng
Chương 23: Em nhìn tôi một cái đi !!
Chương 24: Chu tiên sinh xin hãy tỉnh táo!!
Chương 25: Không có mong muốn gì khác, chỉ muốn gặp cô ấy.
Chương 26: Việc bảo vệ cô gái mình thích là điều đương nhiên.
Chương 27: Cậu chủ của anh sống chết ra sao cũng chẳng liên quan đến tôi !
Chương 28: Đột nhiên thấy đau quá, rất đau.
Chương 29: Em không thể thương tôi nhiều hơn một chút sao ?
Chương 30: Em cũng rung động vì anh ấy sao ?
Chương 31: Em muốn tôi làm sao dỗ dành em ?
Chương 32: Để em mỗi ngày đều nhớ đến anh.
Chương 33: "Cô không còn gì để dựa vào, nên anh nguyện làm chỗ dựa cho cô cả đời."
Chương 34: So với Diệp Thanh Nghiêu, những thứ này chẳng thể gọi là quý giá.
Chương 35: Tôi ở đây, tôi bảo vệ em.
Chương 36: Khiến anh vừa yêu vừa hận, muốn buông cũng không thể.
Chương 37: Cô tiểu thư chỉ biết đòi ăn.
Chương 38: Tôi đang thích em đấy.
Chương 39: Sợi dây ràng buộc của định mệnh.
Chương 40: Anh ấy là người quan tâm như cha nhưng lại là kẻ chiều chuộng mù quáng
Chương 41: Tôi sẽ lo hậu sự cho anh.
Chương 42: “Mẹ nó, tôi không nỡ mắng em.”
Chương 43: “Chắc anh điên thật rồi, lại dùng cái giọng hèn mọn đến thế để van xin một cô gái.”
Chương 44: “Em để tôi cõng một chút thì chết à?!”
Chương 45: “Vậy thì anh cứ việc chết đi.”
Chương 46: Tà môn ngoại đạo
Chương 47: "Tôi lại còn phải đào hố chôn anh nữa, phiền chết đi được."
Chương 48: Tôi nguyện làm tín đồ của em.
Chương 49: Rõ ràng ở ngay trước mắt, vậy mà vĩnh viễn không thể chạm tới.
Chương 50: “Từ nay về sau, đừng gọi tôi là mẹ nữa.”
Chương 51: “Tôi phải làm thế nào..
Chương 52: Thanh Nghiêu à, em rất tốt
Chương 53: “Đồ tặng em thì không thể làm qua loa được.”
Chương 54: Đèn dầu đã vỡ rồi
Chương 55: Anh điên thật rồi
Chương 56: "Mê muội đến mức chẳng còn chút tôn nghiêm nào."
Chương 57: "Là tôi sai rồi…có được không?"
Chương 58: Coi anh là thứ gì đó..
Chương 59: Không dám quay đầu nhìn lại
Chương 60: Trong lòng Chu Túc là một mảnh chua xót, giọng điệu đầy uỷ khuất
Chương 61: “Chiếm hữu bệnh hoạn, đến chết không rời.”
Chương 62: Anh ấy thật đáng thương.
Chương 63: "Giống hệt một con chó hoang vẫy đuôi cầu xin một chút yêu thương."
Chương 64: Đau đến tột cùng, gọi tên cô vẫn dịu dàng đến lạ.
Chương 65: Vậy là đủ rồi…Diệp Thanh Nghiêu.
Chương 66: "Đến tận lúc chết, anh vẫn một lòng một dạ yêu cô."
Chương 67: Sống là tốt rồi
Chương 68: "Cô không nhìn thấy trong mắt anh là những giọt lệ chan chứa đau lòng, vỡ vụn đến tột cùng."
Chương 69: “Nhưng chỉ có anh, mới xem cô ấy là mặt trăng.”
Chương 70: “Yêu nhau, rồi có con với người mình yêu… là cảm giác thế nào nhỉ?”
Chương 71: Chúc mừng Chu tiên sinh đã trở về từ cõi chết
Chương 72: Trong giọng nói tràn đầy sự cưng chiều dành cho người trong lòng
Chương 73: Giọng anh khàn khàn, nhưng vẫn dịu dàng
Chương 74: Chu Túc đột nhiên đỏ mặt
Chương 75: Đẹp không? Chu Túc.
Chương 76: Diệp Thanh Nghiêu bỗng nhiên đưa tay vòng qua vai anh
Chương 77: Trái tim khô cằn của anh như tìm được suối nguồn ngọt ngào
Chương 78: Khoảnh khắc cô ngẩng đầu lên, trái tim anh tan chảy mềm nhũn
Chương 79: Điên cuồng muốn yêu cô ấy
Chương 80: Chúng ta kết thúc rồi, Tư Minh Yến
Chương 81: Tôi sẽ luôn yêu em, chỉ yêu em.
Chương 82: Chu Túc, anh thật tốt.
Chương 83: Chúng tôi sắp kết hôn rồi
Chương 84: Bắt đầu nhớ đến Chu Túc
Chương 85: Kết thúc chính văn
Chương 86: Phiên ngoại 1 - Hôn nhau
Chương 87: Phiên ngoại 2 - Chìm đắm
Chương 88: Phiên ngoại 3 - Kiều thê
Chương 89: Phiên ngoại - Tình cảm của tuổi thiếu niên.
Chương 90: Phiên ngoại 5 - Em rốt cuộc khi nào thì gả cho anh đây!?
Chương 91: Phiên ngoại 6 - Anh yêu em hết thuốc chữa!

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Áp Chế Lãng Mạn
Chương 56: "Mê muội đến mức chẳng còn chút tôn nghiêm nào."

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 56: "Mê muội đến mức chẳng còn chút tôn nghiêm nào."
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...