Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Anh Vẫn Luôn Yêu Em – Chương 24: Bởi vì người đàn ông này nên cô đã trở lại.

Anh Vẫn Luôn Yêu Em

Tác giả: Mộng Tiêu Nhị
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mưa mãi đến trưa vẫn chưa ngừng.

Mạc Dư Thâm và Hề Gia trải qua một buổi sáng tốt đẹp ở trên giường. Chính anh cũng không ngờ được lại có ngày mình trở nên phóng túng như vậy.

Một lần rồi lại một lần.

Nghỉ giữa hiệp, Mạc Dư Thâm xuống siêu thị dưới tầng một mua thêm một hộp trở về.

Nếu không phải Hề Gia đang uống thuốc trị bệnh, anh còn nghĩ sẽ cùng cô sinh một đứa bé. Suy nghĩ này, khiến chính anh cũng giật nảy mình.

Mạc Dư Thâm về đến phòng.

Hề Gia chợp mắt một lát, nghe thấy tiếng động liền tỉnh.

Ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi còn lớn hơn so với vừa rồi.

Hề Gia hỏi Mạc Dư Thâm: “Có phải mưa sắp ngừng rồi không?”

Mạc Dư Thâm: “Vẫn chưa.” Cái khác không nói.

Có thể là do Mạc Dư Thâm sắp về Bắc Kinh, cũng không biết bao giờ mới có thời gian quay lại thăm cô, nên trạng thái của Hề Gia hôm nay không tồi, cũng không cảm thấy mệt mỏi.

Mỗi lần cô nói câu ‘Là Mạc Dư Thâm’ kia, thân thể và linh hồn đều có thể đạt được cảnh giới cao nhất.

Buổi chiều, trời tạnh mưa.

Mạc Dư Thâm quyết định về Bắc Kinh. Bên kia có một số chuyện không thể tiếp tục trì hoãn.

Ở cửa khách sạn ô tô đến đón anh.

Hề Gia tiễn anh ra xe phất phất tay.

Tay Mạc Dư Thâm đã nắm chốt cửa, anh quay người lại. Hề Gia đi về phía trước mấy bước nhẹ nhàng ôm anh.

Mạc Dư Thâm: “Buổi tối nếu ngại tiếng côn trùng kêu ồn ào, thì cứ gọi cho anh.”

Hề Gia gật đầu thúc giục anh, “Nhanh lên xe đi, đến sân bay thì trời đã tối rồi.”

Mạc Dư Thâm lần này mở cửa ghế phụ, lái xe nhắc nhở, “Mạc tổng, ngài ngồi ở phía sau cho an toàn.”

“Không có việc gì.” Mạc Dư Thâm vẫn kiên trì ngồi ở ghế phụ.

Ô tô di chuyển.

Mạc Dư Thẩm điều chỉnh tư thế ngồi, nhìn qua kính chiếu hậu. Rất nhanh, thân ảnh trong gương càng ngày càng xa, cuối cùng chỉ còn cái chấm đen nhỏ.

Mạc Dư Thâm mới thu lại tầm mắt.

Cùng một con đường cùng một cảnh vật, nhưng tâm tình lúc đến lại không giống lúc đi.

Trời tối, xe chạy tới sân bay.

Trong lúc đợi máy bay, Mạc Dư Thâm nhận được điện thoại và một tin nhắn. Là ông nội gọi tới nói anh buổi tối về nhà cũ một chuyến.

Mạc Dư Thâm: “Ông nội, cháu còn đang ở trên núi, về đến Bắc Kinh đã là hơn 12 giờ.”

Ông nội kiên trì: “Mặc kệ trễ đến đâu, cứ về một chuyến.”

Còn tin nhắn kia là của mẹ ruột Tần Tô Lan.

Lần cuối cùng liên hệ với mẹ đã là nửa năm trước. Còn gặp mặt là 2 năm trước.

Tần Tô Lan: 【Mẹ đang ở Bắc Kinh, có rãnh thì cùng mẹ ăn cơm một bữa.】

Mạc Dư Thâm: 【Gần đây bận nhiều việc, không có thời gian.】

Tần Tô Lan: 【Vậy thì đợi khi nào con rãnh, nữa năm tới mẹ sẽ đêu ở Bắc Kinh nói không chừng sẽ không đi nữa.】

Mạc Dư Thâm không trả lời lại.

Vừa cất điện thoại loa thông báo nhắc nhở chuyến bay về Bắc Kinh tối nay. Mỗi lần đến đây đều về chuyến buổi tối.

Mạc Dư Thâm gửi một tin nhắn giọng nói cho ông nội: 【Ông nội, chuyến bay tối nay về đến nhà cũng gần sáng, ngày mai cháu sẽ qua sớm.】

Ông nội: 【Ta cũng không buồn ngủ, con cứ đến đây.】

Trong sân có xe vào, ông nội đem di động đặt một bên. Người đến là mẹ của Mạc Liêm, một giờ trước đã gọi điện thông báo.

Mạc lão gia dù không có ở tập đoàn nhưng tập đoàn có bất cứ chuyện gì đều không thể qua mặt được ông. Đêm nay mẹ của Mạc Liêm đến, ông đã sớm đoán ra được vì chuyện gì. Mạc Dư Thâm trực tiếp uy hiếp Mạc đổng về hưu, nội bộ công ty đã truyền tai nhau.

Về phần lấy cái gì uy hiếp tạm thời không biết. Ông cũng lười biết. Dù sao thì cũng không phải là chuyển vẻ vang gì cho cam.

Mấy chục năm nay không có một ngày được thảnh thơi, ông cũng mệt đến hoảng rồi.

Mẹ của Mạc Liêm mang theo một chút quà tặng, “Ba, Mẹ.”

Nói chuyện một chút Mạc lão thái thái liền đi lên lầu, bà đối với người con dâu này, từ đầu đến cuối đều không có gì hài lòng lắm, không hiểu sao con trai mình ngày trước đều khăng khăng muốn cưới. Giấu diếm bọn họ đi lãnh chứng.

Lão thái thái biến mất trên bậc thang. Phòng khách an tĩnh lại chỉ còn Mạc lão gia và mẹ của Mạc Liêm.

Mạc lão gia tử cũng chẳng muốn quang co lòng vòng, “Có lời cứ nói, ta mệt rồi.”

Mẹ của Mạc Liêm cũng đã quen với thái độ không thân thiện này của Mạc lão gia tử, mấy năm nay bà đều một mực nhẫn nhịn.

Bà điều chỉnh hô hấp, nói thẳng, “Ba, chuyện của Dư Thâm ba cũng biết sao?”

Mạc lão gia tử cũng không giả vờ hồ đồ nhẹ nhàng gật đầu.

Mẹ của Mạc Liêm: “Nói thế nào cũng là người một nhà, Dư Thâm làm như vậy chẳng phải là để người ngoài chê cười hay sao? Ba của nó cũng đã lớn tuổi rồi, còn ở cái vị trí này bao lâu nữa đâu, không thể chờ đến khi ông ấy nghỉ hưu được hay sao?”

Mạc lão gia tử: “Ngạn ngữ nói rất hay, người không vì mình trời tru đất diệt. Giữa cha con với nhau, nếu không có tình cảm thì không khác gì hai người xa lạ. Nhìn thoáng một chút.”

Sắc mặt của bà biến đổi, bà cố gắng áp chế cảm xúc của chính mình. Lời này có giống như là lời của một trưởng bối nên nói hay không.

Lạnh nhạt, hai chữ này phát huy vô cùng tinh tế trên người của Mạc gia. Mạc Dư Thâm là vậy, Mạc lão gia tử cũng là thế. Mạc Liêm cũng có chút ảnh hưởng. Nếu không phải không còn biện pháp khác, bà cũng không tự đến đây chuốc nhục nhã.

Buổi trưa từ tập đoàn Mạc thị đi ra, bà trực tiếp về nhà. Cả một buổi chiều đứng ngôi không yên. Bây giờ Mạc Liêm đã có chỗ ngồi ổn thỏa ở Mạc thị đó là bởi vì có chồng bà đè ép Mạc Dư Thâm. Nhưng nếu lão Mạc từ chức, thì không còn ai có thể quản nổi Mạc Dư Thâm.

Mạc Liêm và Mạc Dư Thâm tranh giành, nhìn trước mắt phần thắng của Mạc Liêm không quá cao. Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là phải về nhà cũ một chuyến, ôm một tia hy vọng, hy vọng lão gia tử có thể chủ trì công đạo, tranh thủ cho Mạc Liêm chút thời gian.

Mẹ của Mạc Liêm trong lòng tức giận nhưng không dám biểu hiện ra ngoài, khẩu khí vẫn rất ôn hòa, “Ba, Mạc Liêm và Mạc Dư Thâm đều là cháu nội của ba, ba không thể mắt nhìn thấy chúng nó đấu nhau mà mặc kệ.”

Mạc lão gia tử nhấp một ngụm trà hỏi lại: “Con nói xem ta quản thế nào được?”

Mẹ của Mạc Liêm: “Con biết trong lòng Dư Thâm không thoải mái, đối với Mạc Liêm cũng không vừa ý. Hôm nay nó buộc ba nó từ chức, rõ ràng là muốn khiến Mạc Liêm rời khỏi Mạc thị. Chuyện này không sớm thì muộn cũng sẽ xảy ra.”

Ông cụ Mạc từ đầu đến cuối vẫn giữ cái thái độ kia, “Ta đã già rồi, có nói cũng không ai nghe ta. Cứ tuỳ chúng nó liệu sự mà làm.”

Bầu không khí cứng đờ.

Mạc lão gia tử tiếp tục châm cho mình một chén trà, xem như không có chuyện gì xảy ra.

Mẹ Mạc còn chưa hết hy vọng, vẫn tranh thủ một chút, mong ông cụ Mạc có thể mềm lòng. Dù sao Mạc Liêm cũng là cháu ruột của ông, bà không tin ông không có chút mềm lòng nào.

“Ba, nói đến cùng thì chuyện này cũng không phải Mạc Liêm sai, mấy năm nay nó một mực chịu uỷ khuất, cũng chỉ dám bực dọc trong lòng mà thôi.”

Ông cụ Mạc nhìn lá trà trong chén, lá trà xanh biếc, vẫn là trà mà ông bạn già họ Nhạc gửi cho ông.

Thấy Mạc lão không lên tiếng, bà tiếp tục, “Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, chẳng lẽ ba lại nỡ nhìn hai anh em chúng nó đấu nhau như kẻ thù hay sao. Con cũng đã nghĩ thoáng, bây giờ không cầu gì hơn ngoài một cuộc sống ổn an. Cũng hi vọng hai anh em chúng nó có thể chiếu cố lẫn nhau.”

Mạc lão gia tử đã gặp qua biết sao nhiêu người, trải qua biết bao nhiêu chuyện, nhưng những lời này thật sự đã khiến ông mềm lòng.

Ông đặt chén trà xuống, nói: “Đúng là cả hai đều là da là thịt, là mu bàn tay thì để lộ ở ngoài cho người khác thấy, cần có mặt mũi. Còn lòng bàn tay, mặc dù thịt nhiều hơn nhưng thô ráp, tiếp nhận uỷ khuất cũng nhiều.”

Mẹ Mạc không lên tiếng.

Mạc lão gia: “Lúc trước con chọn mu bàn tay, ta đã thành toàn giữ lại mặt mũi cho con và Mạc Liêm, không thể nào bây giờ lại bắt ta khoét thêm một miếng thịt ở lòng bàn tay đưa cho con. Con đó, đừng quá tham lam như vậy.”

Mẹ Mạc há hốc mồm, không phản bác được.

Mạc lão gia chống quải trượng, “Mạc Liêm đúng là không sai, nếu có sai thì cũng là sai khi có người mẹ như con, có nhân ắt có quả. Không có chuyện cái gì tốt đều bị một người chiếm hết.”

Ông cất bước đi về phía cầu thang. “Về sớm một chút đi.”

Mẹ Mạc sắc mặt trắng bệt, bà không nghĩ tới ông cụ Mạc thật sự không cho bà chút mặt mũi nào.

Mạc lãi gia tử không về phòng ngủ mà đi đến thư phòng.

Rạng sáng, phố phường yên tĩnh.

Ông cụ Mạc không ngủ, một mực chờ Mạc Dư Thâm đến.

Tàu xe mệt mỏi, khi Mạc Dư Thâm về đến nhà thì trên mặt đã xuất hiện tia rã rời.

Vẫn như cũ, anh rót cho ông nội một ly nước ấm. Sau đó ngồi xuống đối diện ông, chuẩn bị nghe lời răn dạy. Mặc dù là nghe tai này xong rồi nhả tai kia.

Ông nội đưa cho anh một quyển sách, “Hôm nay nhàn rỗi sắp xếp lại giá sách, lại phát hiện ra một quyển sách của Nhạc gia gia cháu, giảng nhân tính, sắc bén thông thấu, nếu cháu có thời gian thì cứ đọc xem.”

Mạc Dư Thâm nhận lấy, nào có chuyện sắp xếp lại kệ sách, là ông nội cố ý đưa cho anh.

Ông nội cũng không giảng đạo lý nhiều lời, chỉ nói: “Đối Mạc Liêm, cháu muốn xử lý thế nào, hẳn là có dự tính rồi, ta không xen vào, cũng ủng hộ cháu.”

Mạc Dư Thâm không tiếp lời, giả bộ lật một trang xem.

Ông nội Mạc thở dài một hơi, “Cháu và Mạc Liêm đều là những đứa trẻ ngoan, là con trai ta không tốt.”

Mạc Dư Thâm nhìn tên sách, trống không.

“Sao lại đi lên núi thế?” Ông nội Mạc đổi chủ đề.

“Hề Gia muốn cháu đi thăm cô ấy.” Mạc Dư Thâm khép sách, điềm nhiên nói.

Nghe lời vậy sao.

Ông nội cười, đã mấy ngày nay rồi, trong lòng không được thư thả như bây giờ.

Mạc Dư Thâm uy hiếp Mạc đổng như vậy, cũng chưa hẳn là chuyện xấu.

Ông nội phất tay, “Mau về đi.”

Mạc Dư Thâm rời khỏi nhà cũ đã là hai giờ sáng. Anh nhắn cho Hề Gia một tin: 【 Anh đến rồi. 】

Ba ngày sau.

Mạc thị tổ chức một buổi họp báo, Mạc Dư Thâm đích thân chủ trì, tuyên bố tin tức nặng ký:

Sức khoẻ Mạc đổng không tốt, hiện tại đang ở bệnh viện tịnh dưỡng, không thích hợp công việc lao tâm. Hội đồng quản trị của tập đoàn Mạc thị tạm thời do Lý đổng - phó chủ tịch đương nhiệm đại diện.

Kỳ thật, mọi người đều biết, cái gọi là tạm thời đại diện chỉ là tìm cớ cho Mạc đổng có cái thang đi xuống, cũng là để cho giá cổ phiếu ổn định.

Không bao lâu sẽ chính thức tuyên bố thân thể Mạc đổng không tốt, chính thức chào từ biệt.

Buổi họp báo không cho phóng viên đặt câu hỏi, chỉ có mấy phút liền kết thúc.

Trong bệnh viện, Mạc đổng cũng đang xem video trực tiếp.

Mẹ Mạc đem đến một tách trà nóng, lấy điện thoại đi, “Đừng xem nữa, càng xem càng bực.” Đem trà đặt trên tủ bàn, bắt đầu gọt hoa quả.

Tối qua Mạc đổng đã vào bệnh viện ở. Nếu không giả vờ giả vịt một chút thì cái mặt này của ông cũng không còn chỗ để. Tối qua ông cuối cùng cũng nhượng bộ.

Nhất trí với Mạc Dư Thâm, ông từ chức chủ tịch, chuyện của Mạc Liêm sẽ xí xoá hết.

Mẹ Mạc đưa trái cây đã gọt xong cho ông. Ông không lấy, làm gì có khẩu vị mà ăn.

Mẹ Mạc có chút thở dài, “Trước đó còn nghĩ Dư Thâm đứa nhỏ này nhất thời tức giận làm càn, không nghĩ tới nó không xem người ba này ra gì. Ông thì hay rồi, ngược lại còn tính giao nửa số cổ phần cho nó. Ông xem nó là xương là thịt, còn người ta thì chưa chắc.”

Mạc đổng nheo mắt lại, “Bớt nói chút được hay không?!”

Mẹ Mạc cũng im lặng

Tin tức của tập đoàn Mạc thị trên mạng rất nhanh liền xẹp xuống. Hết thẩy như chưa có gì xảy ra.

Đề nghị cấp vốn đầu tư nghiên cứu phát triển thuốc mới hôm nay cũng được thông qua.

Mạc Dư Thâm bận rộn mãi đến chín giờ tối mới rãnh nhìn điện thoại một chút. Hề Gia không có liên lạc với anh.

Anh nhìn điện thoại như có điều suy nghĩ, rồi nhắn tin cho cô:【Tín hiệu bên em không tốt à? 】

Rất nhanh, Hề Gia liền nhắn lại:【 Không có, sao thế?】

Mạc Dư Thâm:【 Lúc trước có gửi tin nhắn cho em.】

Hề Gi:【 Em không thấy, khả năng là tín hiệu có vấn đề thật.】Cô lại hỏi:【 Anh nhắn gì cho em vậy?】

Thật ra là không có nhắn cái gì.

Mạc Dư Thâm:【 Cũng không có gì, hai ngày trước ông nội hỏi thăm sức khoẻ của em.】

Hề Gia:【 Ha ha.】

Chỉ hai chữ này thôi mà khiến Mạc Dư Thâm nhớ lại ngày trước, khi cô gọi điện nói là sẽ về nhà sau anh một phút, điệu cười lúc đó cũng đắc ý như vậy.

Hề Gia sợ anh bận cả ngày, bây giờ mới nói cho anh, 【 Ngày mai em sẽ trở về. Uống mấy đợt trị liệu thuốc Đông y cũng không có tác dụng mấy. Anh hai kêu em về Bắc Kinh, tiếp nhận trị liệu bằng thuốc tây.】

Mạc Dư Thâm:【Vậy cũng tốt.】

Anh gọi điện cho Quý Thanh Thời, vừa mở miệng liền hỏi: “Anh sắp xếp cho Hề Gia dùng thuốc gì?”

Quý Thanh Thời đơn giản nói qua.

Liên quan đến thuốc men, Mạc Dư Thâm có chút tìm hiểu, không hiểu sao tim lại như bị ai đó bóp nghẹt, “Dùng thuốc đó sẽ sản sinh ra tác dụng phụ.”

“Tôi biết. Nhưng nếu không thì phải làm sao bây giờ? Trơ mắt nhìn em ấy bị suy giảm thính lực, cuối cùng cái gì cũng không nghe được?”

Trong điện thoại là trầm mặc kéo dài.

Mạc Dư Thâm nói: “Trung tâm nghiên cứu phát minh của Mạc thị đã bắt đầu nghiên cứu một loại thuốc, đem tác dụng phụ giảm đến mức thấp nhất.”

“Em ấy sẽ không đợi được.”

“Sẽ.”

Chuyến bay của Hề Gia chạng vạng tối mới đáp xuống.

Mạc Dư Thâm có cuộc họp, không thể đi đón nên kêu lái xe đến đón cô rồi đến thẳng tập đoàn Mạc thị.

Ô tô dừng ở trước cửa cao ốc, cô nhắn tin cho Mạc Dư Thâm: 【 Leng keng~】

Mạc Dư Thâm:【 Anh sẽ xuống ngay.】Anh sắp xếp tài liệu gọn gàng lại, vội vàng đi xuống dưới.

Trong thang máy, Mạc Dư Thâm cài nút áo sơ mi trên cùng lại.

Hề Gia nhìn thấy người ra, hạ cửa sổ xe xuống, vẫy vẫy tay với anh.

Mấy ngày không gặp, Mạc Dư Thâm cảm giác Hề Gia gầy đi không ít.

Hề Gia dời qua một bên, cho Mạc Dư Thâm chỗ ngồi xuống.

Cô đưa tay tháo nút áo trên cùng kia ra, “Đóng chặt như vậy không khó chịu à?”

Mạc Dư Thâm nhìn qua cô, không phải cô kêu cài lại sao?

Hề Gia cười, “Em về rồi nên không cần để ý như vậy.”

Thật ra, nói trị liệu bằng thuốc tây là trước mắt cứ uống thuốc đã. Có thể gửi thuốc tây lên núi, trên đó không gian thoáng đãng, không khí trong lành, thích hợp dưỡng bệnh.

Nhưng vì người đàn ông này nên cô đã trở lại.

*

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Mạc Dư Thâm là chồng cô.
Chương 2: Tính khí xấu xa kia của cô lại tới rồi.
Chương 3: Mạc Dư Thâm ‘hối lộ’.
Chương 4: Ngủ xong liền quên.
Chương 5: Thoả thuận ly hôn.
Chương 6: Ông xã, tối gặp lại.
Chương 7: Tôi không cho, thì không ai có thể giành.
Chương 8: Một đường bị cô dắt đi.
Chương 9: Thân thể vẫn thành thật nhất.
Chương 10: Ông xã, lại đây.
Chương 11: Đeo nhẫn cho anh.
Chương 12: Anh như vậy là đang muốn dụ dỗ em?
Chương 13: Đón anh tan làm.
Chương 14: Cho dù có chuyện gì đi nữa thì em vẫn luôn ở bên anh.
Chương 15: Cho Mạc Dư Thâm cơ hội ôm cô.
Chương 16: Cả đời chỉ yêu một người phụ nữ là Hề Gia.
Chương 17: Mạc Dư Thâm cuối đầu hôn cô một cái.
Chương 18: “Anh là Mạc Dư Thâm.”
Chương 19: Đã là vợ chồng thì phải gọi điện hỏi thăm nhau.
Chương 20: 【Là anh, Mạc Dư Thâm, chồng của em.】
Chương 21: Anh đang ở trước cửa nhà bà.
Chương 22: Người đàn ông có đôi mắt đào hoa.
Chương 23: Mạc Dư Thâm yêu mình sao?
Chương 24: Bởi vì người đàn ông này nên cô đã trở lại.
Chương 25: Mạc Dư Thâm giúp Hề Gia ghi bút ký.
Chương 26: 【Em có phải là mối tình đầu của anh không? (bí mật quan sát).】
Chương 27: Mạc Dư Thâm ghen.
Chương 28: Hoa này không giống bình thường, đây gọi là Hoa vương.
Chương 29: Mạc Dư Thâm mở ảnh chụp.
Chương 30: Vừa mới nghĩ về túi giấm nhỏ nhà mình, anh liền xuất hiện.
Chương 31: Tra nam như anh hai của tớ nên bị ngược chết đi.
Chương 32: 【Mặc kệ mưa gió, đêm nay em sẽ về nhà.】
Chương 33: Đời này chỉ yêu một người vợ là Hề Gia.
Chương 34: Kỷ niệm ngày dụ được túi giấm nhỏ.
Chương 35: “Ông xã, anh phải dịu dàng một chút chứ.”
Chương 36: Nhận nhầm người trong tiệc rượu.
Chương 37: Hề Gia quên yêu cầu sửa kịch bản của Chu Minh Khiêm.
Chương 38: Công việc không phải là thứ cô có thể giở thói đại tiểu thư!
Chương 39: Mạc Dư Thâm nghỉ bệnh hai tháng.
Chương 40: Buổi chiều là có thể nhìn thấy anh.
Chương 41: Dáng dấp Mạc Dư Thâm cũng chỉ đến thế là cùng.
Chương 42: Ba người chen nhau trên một cái ghế dài.
Chương 43: Hề Gia là Quý gia tam công chúa, là vợ của Mạc Dư Thâm.
Chương 44: Mạc Dư Thâm và Chu Minh Khiêm đụng áo.
Chương 45: Hề Gia ôm sai người.
Chương 46: Hướng giáo sư chỉ có một đứa con gái gọi là Hướng Lạc.
Chương 47: Chỉ cần điều kiện này không khiến Hề Gia khổ tâm.
Chương 48: Lát nữa làm hô hấp nhân tạo cho Chu đạo các cô đi.
Chương 49: Mạc Dư Thâm ôm Hề Gia trước mặt mọi người.
Chương 50: Mạc Dư Thâm cũng thường xuyên tự lừa mình dối người.
Chương 51: Anh không buông bỏ được cô, càng không thể rời xa cô.
Chương 52: Cô nhớ Mạc Dư Thâm.
Chương 53: Chúc Mạc Dư Thâm cả đời này cô độc! :)
Chương 54: Chu Minh Khiêm biết Hề Gia bị bệnh.
Chương 55: Em cũng khoẻ
Chương 56: Anh vẫn chờ em về nhà.
Chương 57: Trước kia em đều thích về nhà sau anh một phút.
Chương 58: Mong rằng ngày nào đó chúng ta có thể cửu biệt trùng phùng.
Chương 59: Giấm Giấm này nhìn có chút đẹp trai nha.
Chương 60: Trao đổi bản sao thẻ căn cước.
Chương 61: Không có gì quan trọng bằng cô.
Chương 62: Nếu người bị bệnh là anh, Hề Gia sẽ không rời xa anh.
Chương 63: “Ông xã, ngày mai chúng ta làm gì?” - 【Chơi.】
Chương 64: Bệnh đau dạ dày của anh đều do con sâu họ Mạc gây ra.
Chương 65: Cô chỉ có thể dựa vào chính mình.
Chương 66: Người đàn ông kia nhìn anh không mấy thân thiện.
Chương 67: Anh và Hề Gia chỉ có chết mới chia ly.
Chương 68: Cô có thể nghe được rồi.
Chương 69: Anh vẫn luôn yêu em.
Chương 70: Thuốc này mỗi ngày nhìn ba mươi giây, chữa khỏi bách bệnh.
Chương 71: Giấm Giấm và Cua Cua.
Chương 72: Khách mời người mẫu của
Chương 73: Hóa ra người trượt tuyết cùng Hề Gia là Trình Duy Mặc.
Chương 74: Tôi là Hề Gia, em gái của Quý Thanh Viễn.
Chương 75: Vừa nãy em đã cưỡng hôn bạn của anh rồi.
Chương 76: Hai người đều đến sớm hai tiếng vào đêm xem mắt.
Chương 77: Buổi xem mắt gài bẫy lẫn nhau.
Chương 78: Tôi sẽ cho vụ scandal tam giác này một dấu chấm tròn chính thức.
Chương 79: Hôm nay có thời gian không? Chúng ta ký thỏa thuận.
Chương 80: Tôi biết vì sao Hề Gia muốn ký thỏa thuận ly hôn.
Chương 81: Không phải viêm dạ dày cấp sao? Thôi đau răng cũng được.
Chương 82: Phóng viên ngồi chờ đại dưa.
Chương 83: Em nhớ anh rất nhiều.
Chương 84: Mạc Dư Thâm thuận thế ôm cô vào lòng, tiếp tục hôn.
Chương 85: Mạc Dư Thâm làm sáng tỏ: Vợ của tôi @Hề Gia.
Chương 86: Dù đầu em không nhớ được anh nhưng trong lòng vẫn nhớ.
Chương 87: Tôi không có ý định sinh con.
Chương 88: Đừng nhìn em như vậy, em sẽ bị mê hoặc.
Chương 89: Ký ức sai chỗ.
Chương 90: Đại kết cục (Thượng).
Chương 91: Đại kết cục (Trung).
Chương 92: Đại kết cục (Hạ).
Chương 93: Phiên ngoại 1
Chương 94: Phiên ngoại 2.
Chương 95: Ngược nam cặn bã làm ấm lòng dân [1]
Chương 96: Ngược nam cặn bã làm ấm lòng dân [2]
Chương 97: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [3]
Chương 98: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [4]
Chương 99: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [5]
Chương 100: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [6]
Chương 101: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [7]
Chương 102: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [8]
Chương 103: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [9]
Chương 104: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [10]
Chương 105: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [11]
Chương 106: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [12]
Chương 107: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [13]
Chương 108: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [14]
Chương 109: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [15]
Chương 110: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [16]
Chương 111: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [17]
Chương 112: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [18]
Chương 113: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [19]
Chương 114: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [20]
Chương 115: Tổng hợp phiên ngoại.

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Anh Vẫn Luôn Yêu Em
Chương 24: Bởi vì người đàn ông này nên cô đã trở lại.

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 24: Bởi vì người đàn ông này nên cô đã trở lại.
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...