Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ánh Trăng Sáng Của Hạ Thanh Trì – Chương 122: Lời Nói Quá Muộn Màng

Ánh Trăng Sáng Của Hạ Thanh Trì

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trình Hàm đỡ lấy trán, đôi mắt chẳng biết từ khi nào đã đỏ ngầu. Cậu ta đem hết mọi thứ trong lòng nói ra, nhưng cô gái đó vẫn quay lưng lại, bình thản đưa mắt nhìn ra phía xa. Trình Hàm bất lực cúi xuống, bàn tay trái từ từ đưa lên chống cằm: "Lý Nghiên Nghiên, cậu đúng là một kẻ tàn nhẫn. Tàn nhẫn với mọi người, với cả chính bản thân mình. Nếu không phải gặp được Hình Lộc, có lẽ đến tận bây giờ, bọn tôi vẫn không biết tới cậu đang ở Sơn An."

Thiếu nữ xinh đẹp, tràn đầy sức sống năm ấy giờ giống như cái xác khô. Không có tiền trị liệu, nhìn cơ thể mình từ từ hoại tử tới mức này vẫn không hạ mình tìm lại Lý gia. Trình Hàm không biết, rốt cuộc bản thân nên căm ghét hay thương xót người con gái này nữa. Cậu ta nhếch môi, bất giác bật cười: "Có phải trong mắt cậu, bọn tôi chẳng là cái gì cả? Chúng ta lớn lên cùng nhau, lẽ nào quan hệ lại không bằng một Trần Tố Oanh mới đến? Cho dù một chút tin tưởng, dựa dẫm cũng không có?"

Lý Nghiên Nghiên không đáp lại, vẫn bất động ngồi trước khung cửa. Cả căn phòng, ngoại trừ tiếng gió thổi và lời trách móc của Trình Hàm, tất cả mọi thứ đều im lặng, đều nằm yên một chỗ như chờ đợi thời gian lướt qua.

Cả hai người chợt im lặng, im lặng rất rất lâu. Biểu cảm Trình Hàm lúc này càng thêm phức tạp, cậu ta giương đôi mắt đỏ ngầu, nhìn về phía Nghiên Nghiên. Không biết rốt cuộc đã trôi qua bao lâu, một cơn gió nhẹ bỗng ùa vào phòng, thổi bay tấm rèm hoa trước cửa.

"Thực ra, tôi thích cậu, thích từ rất lâu rồi."

Người con gái ấy lúc này mới khẽ động, đáp lại một câu nhẹ bẫng, âm thanh mềm mại tưởng chừng như sắp bị tiếng gió lấn át: "Tôi biết, cũng biết từ rất lâu rồi..."

Lăng Tuyết khựng lại trước cửa. Đôi mắt vô thần nhìn vào con số treo trên phòng bệnh. Tay trái xách túi cơm hộp, con bé rõ ràng đã trở về từ lâu nhưng vẫn chần chừ đứng bên ngoài, bàn tay phải vừa đặt lên tay nắm cửa lại buông xuống. Nó cúi đầu, áp sát vào cánh cửa gỗ, âm thầm lắng nghe cuộc trò chuyện bên trong.

Nghiên Nghiên cúi xuống, vuốt nhẹ mái tóc ngắn đang bị gió thổi loạn, khóe môi bất giác cong lên: "Trình Hàm à, chuyện đó tôi biết từ lâu rồi nhưng vẫn quyết định đẩy cậu và Lăng Tuyết tới với nhau. Đứa trẻ ấy rất tốt, rất hào sảng, nghĩa khí... Tôi hy vọng quãng đời còn lại, cậu sẽ thay tôi ở bên cạnh chăm sóc nó. Mặc dù không phải chị gái ruột nhưng tôi vẫn bạo miệng. Đây là lần đầu tiên cũng là lần duy nhất tôi lấy danh nghĩa người chị khẩn cầu cậu. Hãy chăm sóc em gái tôi."

Trình Hàm vuốt mặt, nở nụ cười chua xót: "Đến cả nhìn thẳng vào nhau cũng không dám, vậy mà cậu vẫn có thể nói lời ấy ra? Bọn tôi rốt cuộc nên làm sao với cậu đây?"

Đôi khi Nghiên Nghiên rất ngưỡng mộ Lăng Tuyết. Dám yêu dám hận, có thể sống thật với bản thân. Không như cô, tới tận bây giờ vẫn chẳng thể cảm nhận được một chút tự do. Con bé là máu mủ của ông bà Lý, là thiên kim thực sự của Lý gia. Lăng Tuyết được gả cho người mà bản thân thích, có thể sống hết mình với thanh xuân. Cô thực sự, thực sự rất ghen tị...

Sau khi rời đi, phát hiện Lý gia vẫn hưng thịnh. Hạ Thanh Trì vẫn hạnh phúc. Trong lòng cô chẳng có gì day dứt nữa. Chỉ như vậy, hình như cũng quá đủ rồi...

Cả cuộc đời này của cô, hình như làm chuyện gì cũng đều chưa trọn. Cô chưa hoàn thành chức trách của người thừa kế, chưa đi hết con đường phụng dưỡng những người từng chăm sóc mình, chưa thể kết hôn với người bản thân yêu. Đến lời hứa với Tống Ni ngày trước cũng chẳng thể thực hiện. Người chị gái này nếu như đã sống chưa trọn vậy thì những giây phút cuối cùng này đành mỉm cười, giúp Lăng Tuyết gỡ bỏ nút thắt duy nhất trong lòng đi.

Nghiên Nghiên nhấc đôi chân quấn băng dày đặc, chậm rãi đặt xuống bậc thềm bên hiên. Cô khép hờ đôi mắt, nhìn ánh mặt trời chói lọi kia: "Thực ra, tôi chưa từng xem thường các cậu. Ba người chính là người mà Lý Nghiên Nghiên tôi cả đời này trân trọng nhất. Không phải không muốn dựa dẫm, tin tưởng nhưng đây là chuyện của một mình tôi. Hơn nữa, vốn dĩ chúng ta đâu cùng một thế giới, chúng ta không giống nhau."

Thay vì đứng nấp đằng sau hai người tránh cơn giông bão, cô vẫn nên tự mình đứng ra thì hơn. Giông bão của cuộc đời cô, tại sao lại bắt bọn họ phải gánh chịu? Nghiên Nghiên càng nghĩ, càng không kiềm chế nổi mà bật cười. Kẻ hèn mọn như cô có gì tốt để mọi người để tâm nhiều tới vậy? Người tốt hơn cô, tài hơn cô, đẹp hơn cô trên thế gian này chẳng thiếu, hà cớ phải sầu muộn vì một con bệnh xấu xí này.

Nhưng thời gian vốn trôi đi rất nhanh, sẽ mài mòn tất cả. Sau khi cô rời đi, chắc chắn sẽ chẳng còn ai nhớ đến nữa, vĩnh viễn biến mất trong biển người mênh m//ô//n//g. Chẳng còn lo ngại ánh mắt kỳ thị, phán xét từ người khác, càng không cần nghe những lời bàn tán. Cô đáng lẽ nên vui mới phải...

"Tôi từng rất căm ghét trời cao, khóc tức tưởi vì không rõ bản thân tại sao phải chịu sự trừng phạt nặng tới vậy. Mọi thứ tôi có, mọi thứ tôi trân trọng nhất đều lần lượt, lần lượt tước đi. Tôi mơ hồ không biết, nếu đã định sẵn không thuộc về bản thân tôi, vậy thì ban đầu sao lại cho tôi nhiều tới như vậy? Ban đầu cái gì cũng có, nhưng tới cuối cùng lại chẳng có gì trong tay, làm vậy không phải quá đáng sao?"

Cứ cho rồi lại đoạt, coi Nghiên Nghiên giống như con rối vậy. Đang lúc cô đắm chìm trong mộng đẹp lại đột ngột giáng xuống một tiếng sét điếng người, kéo cô về hiện thực. Trước đây hào quang rực rỡ bao nhiêu thì hiện tại nghiệt ngã bấy nhiêu.

"Việc là con gái của Lý gia, được mọi người ngưỡng mộ, đây hình như cũng là một trong những điều khiến tôi hãnh diện nhất. Lúc nhỏ được cha thương mẹ yêu, lớn lên có người người cúi mình, một cuộc sống toàn là nhung lụa, tôi đã sớm quen. Rồi cậu biết không... Tôi tình cờ phát hiện bản thân không phải cốt nhục của họ Lý, khoảng thời gian ấy tôi vô cùng suy sụp."

Ngồi hồi tưởng lại quãng thời gian ấy, Nghiên Nghiên bỗng nhiên bật cười, đôi mắt thâm quầng khẽ chớp: "Chuyện ấy như một cú đánh mạnh vào lòng tự tôn của tôi, thứ tôi hãnh diện nhất hóa ra cũng chỉ là vì nhầm lẫn. Lúc ấy tôi mới biết bản thân mình giống như một con hề, cao giọng đòi quyền thừa kế với Lý Húc, lạnh lùng bày ra vẻ cao quý... Nhưng thanh cao được với ai chứ, tôi có tư cách gì trong khi bản thân mình mới là kẻ leo cao. Thời gian ấy, tôi không dám đối diện với mọi người, lập tức bỏ về Sơn An, đến cả bạn học cũ cũng không dám cất tiếng chào hỏi. Thật nực cười đúng không?"

Nghiên Nghiên đã suy nghĩ rất nhiều, rốt cuộc cũng dần dần tự tháo nút thắt. Cô không còn thích mật ngọt nữa, bởi vì muốn có mật phải bỏ rất nhiều thứ. Cô cuối cùng cũng hiểu ra, thế giới này khó khăn tới nhường nào, muốn yêu thương nó lại càng khó hơn.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Con Gái Nhà Họ Lý
Chương 2: Định Luật Của Tiểu Thuyết
Chương 3: Không Muốn Bị Nghi Ngờ
Chương 4: Vẻ Đẹp Của Biển Cả
Chương 5: Mái Tóc Chó Gặm
Chương 6: 2406
Chương 7: Một Đêm Kinh Hoàng
Chương 8: Đã Thích Người Nào Chưa?
Chương 9: Ngắm Nhìn Từ Trên Cao
Chương 10: Tiếng Xe Đạp Lách Cách
Chương 11: Bảo Vệ Vô Điều Kiện
Chương 12: Kiên Nhẫn Xen Dịu Dàng
Chương 13: Con Nhà Người Ta
Chương 14: Không Thể Ngừng Lại
Chương 15: Ánh Đèn Điện Trong Đêm
Chương 16: Quà Đáp Lễ Nho Nhỏ
Chương 17: Sinh Trai Nhầm Gái
Chương 18: Dễ Gì Mất Phong Độ
Chương 19: Em Thích Hạ Thanh Trì?
Chương 20: Chậm Mất Một Bước
Chương 21: Cái Gọi Là Định Mệnh
Chương 22: Không Từ Mà Biệt
Chương 23: Chúng Ta Đều Thay Đổi
Chương 24: Niềm Kiêu Hãnh Của Lý Gia
Chương 25: Ra Là Ánh Trăng Sáng
Chương 26: Cuộc Hội Ngộ Bất Ngờ
Chương 27: Bản Sao Của Hạ Thanh Trì
Chương 28: Lùi Một Bước Để Tiến Xa Hơn
Chương 29: Trong Tim Chỉ Có Một Người
Chương 30: Kế Hoạch Lấy Lòng Hôn Phu
Chương 31: Cái Chết Của Lý Phu Nhân
Chương 32: Nơi Này Không Chứa Rác
Chương 33: Chạy Về Phía Cực Quang
Chương 34: Tai Nạn, Nhưng Có Chủ Ý
Chương 35: Thế Nào Là Kỳ Đà Cản Mũi
Chương 36: Bê Bối Chấn Động Giới Giải Trí
Chương 37: Vướng Vào Một Mớ Rắc Rối
Chương 38: Không Bằng Một Người Dưng
Chương 39: Cuộc Chiến Ngầm Ở Gia Tộc
Chương 40: Lý Húc Không Hề Đơn Giản
Chương 41: Quá Khứ Không Thể Giấu Giếm
Chương 42: Tuyên Bố Người Thừa Kế
Chương 43: Biệt Thự Vang Rền Tiếng Súng
Chương 44: Phát Lệnh Truy Nã Khẩn Cấp
Chương 45: Chiếc Váy Cưới Tinh Khôi
Chương 46: Chuyến Du Lịch Đáng Nhớ
Chương 47: Hình Phạt Có Chút Ngọt Ngào
Chương 48: Giông Bão Giữa Biển Khơi
Chương 49: Hai Người Họ Mất Tích Rồi
Chương 50: Ánh Mắt Đó Trông Rất Lạ
Chương 51: Lửa Bắt Đầu Nhen Nhóm
Chương 52: Chậm Bước Trên Lễ Đường
Chương 53: Người Cuối Cùng Được Chọn
Chương 54: 3731 Ngày Tôi Yêu Em
Chương 55: Người Đi Trà Cũng Nguội
Chương 56: Em Tha Cho Anh Đấy
Chương 57: Đường Ai Người Nấy Đi
Chương 58: Xóa Số Liên Lạc Có Ích Sao?
Chương 59: Cúi Đầu, Vương Miện Sẽ Rơi
Chương 60: Cảm Ơn Cậu, Trình Hàm
Chương 61: Yêu Thầm Là Vở Kịch Câm
Chương 62: Lời Tỏ Tình Đường Đột
Chương 63: Hôn Lễ Người Từng Thương
Chương 64: Bó Hoa Đó Vốn Thuộc Về Em
Chương 65: Chẳng Thể Quay Đầu Nữa
Chương 66: Tự Tạo Lồng Giam Nhốt
Chương 67: Sóng Ngầm Dưới Biển Sâu
Chương 68: Thời Niên Thiếu Tươi Đẹp
Chương 69: Lại Một Người Nữa Rời Đi
Chương 70: Càng Ngày Càng Chướng Mắt
Chương 71: Một Vỏ Bọc Hoàn Hảo
Chương 72: Em Gái Lớn Không Giữ Được
Chương 73: Nguyệt Lão Thật Nhẫn Tâm
Chương 74: Hóa Ra Cũng Chỉ Là Thế Thân
Chương 75: Nhân Nhượng Chứ Đâu E Sợ
Chương 76: Tranh Rồi Làm Không Nổi?
Chương 77: Thánh Mẫu Cũng Có Giới Hạn
Chương 78: Chính Là Vừa Đấm Vừa Xoa
Chương 79: Rốt Cuộc Là Bao Lâu Rồi
Chương 80: Cứ Vậy Chụp Mũ Trà Xanh Sao
Chương 81: Chỉ Tham Lam Một Chút Thôi
Chương 82: Hoàn Thành Tâm Nguyện Ấy
Chương 83: Không Đáng Được Yêu Thương
Chương 84: Hèn Nhát Trốn Chạy Mọi Thứ
Chương 85: Cảm Ơn Anh Đã Xuất Hiện
Chương 86: Kịch Hay Chưa Vội Hạ Màn
Chương 87: Vén Rèm Nhìn Sự Thật
Chương 88: Ngay Từ Đầu Đã Là Người Sai
Chương 89: Đắm Mình Trong Bóng Tối
Chương 90: Vẫn Chẳng Thể Giấu Giếm
Chương 91: Chẳng Còn Bất Kỳ Quan Hệ
Chương 92: Mon Men Vị Trí Thừa Kế
Chương 93: Rời Khỏi Chốn Thị Phi Này
Chương 94: Có Kẻ Chạy Loạn Đi Tìm Chị
Chương 95: Hai Lăm Năm Làm Công Chúa
Chương 96: Vĩnh Viễn Không Công Nhận
Chương 97: Tránh Vỏ Dưa Gặp Vỏ Dừa
Chương 98: Gia Đình Hạnh Phúc Sao?
Chương 99: Cái Gọi Là Đẳng Cấp Tài Phiệt
Chương 100: Nhìn Bằng Con Mắt Khác
Chương 101: Không Ngờ Lại Có Ngày Này
Chương 102: Là Có Duyên Hay Đen Đủi?
Chương 103: Gieo Gió Gặt Bão Chăng
Chương 104: Thực Tâm Theo Đuổi Lại
Chương 105: Đón Sinh Nhật Một Mình
Chương 106: Tựa Như Màn Pháo Hoa
Chương 107: Ăn Quả Nhớ Kẻ Trồng Cây
Chương 108: Người Ở Bên Năm Mười Bảy
Chương 109: Cuối Cùng Cũng Tìm Thấy
Chương 110: Mày Vẫn Y Như Trước Nhỉ
Chương 111: Đừng Quên Kẻ Từng Hại Mình
Chương 112: Giấy Không Gói Được Lửa
Chương 113: Thiếu Tôi Trời Vẫn Xanh
Chương 114: Từ Trên Trời Rơi Xuống
Chương 115: Án Phạt Tới Từ Trời Cao
Chương 116: Tiền Hóa Ra Nặng Vô Cùng
Chương 117: Người Đã Buông, Ta Sẽ Bỏ
Chương 118: Mãi Chìm Trong Bóng Tối
Chương 119: Mọi Thứ Nhẹ Tựa Lông Hồng
Chương 120: Chạy Đua Cùng Thời Gian
Chương 121: Mệnh Thì Không Có Đúng Sai
Chương 122: Lời Nói Quá Muộn Màng
Chương 123: Khoảng Trời Bình Lặng Ấy
Chương 124: Ngoại Truyện 1: Hạc Giấy
Chương 125: Ngoại Truyện 2: Di Thư

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ánh Trăng Sáng Của Hạ Thanh Trì
Chương 122: Lời Nói Quá Muộn Màng

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 122: Lời Nói Quá Muộn Màng
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...