Ánh Trăng Cũng Biết Ham Muốn – Chương 89: Chương 88: Hạnh phúc viên mãn
Ánh Trăng Cũng Biết Ham Muốn
Ba năm sau tuần trăng mật nồng nàn tại Bali, Tương Linh và Lâm Thanh Khải đã cùng nhau vun đắp một tổ ấm nhỏ, nơi mỗi góc tường đều vang vọng tiếng cười hạnh phúc. Căn biệt thự ven hồ nằm ở ngoại ô thành phố, với khu vườn hồng rực rỡ khoe sắc quanh năm, chính là chứng nhân cho cuộc sống bình yên mà họ đã dày công xây dựng sau bao phen sóng gió. Cậu con trai đầu lòng, bé Lâm An, nay đã lên hai, dáng vẻ lanh lợi, mái tóc đen nhánh thừa hưởng từ cha cùng đôi mắt to tròn long lanh giống hệt mẹ, cứ thế lon ton chạy nhảy khắp vườn. Mỗi sớm mai thức dậy, Tương Linh lại được đắm mình trong vòng tay ấm áp của chồng, hít hà hương cà phê nồng nàn anh pha và lắng nghe tiếng con trai cười giòn tan. Cảm giác an yên này chính là điều cô hằng khao khát kể từ những ngày đầu tiên chạm mặt anh nơi hành lang trường học.
Hôm nay là một buổi chiều thu dịu nhẹ, những chiếc lá vàng chao nghiêng rồi lả tả rơi ngoài khung cửa sổ. Bé Lâm An đã được mẹ của Tương Linh đón đi chơi, trả lại không gian riêng tư tĩnh lặng cho đôi vợ chồng trẻ. Tương Linh ngồi tựa mình trên chiếc ghế Sofa, bàn tay khẽ vuốt ve bụng bầu đã nhô cao ở tháng thứ năm, nơi sinh linh bé nhỏ thứ hai đang từng ngày lớn lên.
"Chồng ơi... Em thấy mệt quá," cô nũng nịu tựa đầu vào vai anh. Khi Lâm Thanh Khải ngồi xuống bên cạnh, bàn tay anh lập tức đặt lên bụng cô, ân cần vuốt ve qua lớp váy bầu mỏng manh.
"Con ngoan lắm, nó vừa đạp em một cái đấy," cô mỉm cười, chủ động dẫn tay anh chạm vào vùng da thịt đang căng tròn đầy sức sống.
Lâm Thanh Khải cúi xuống đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán vợ, giọng nói trầm ấm chứa chan yêu thương: "Vợ yêu của anh vất vả rồi... Mang thai mà vẫn xinh đẹp nhường này. Anh yêu em, yêu cả hai mẹ con." Ánh mắt anh bỗng trở nên sâu thẳm khi nhìn xuống bầu ngực cô, giờ đây đã nở nang, căng tràn dưới lớp áo lót ren, núm v//ú hồng hào in hằn rõ nét qua lớp vải mỏng manh.
"Ngực em... dường như lại đầy đặn hơn rồi," anh thì thầm, những ngón tay lướt nhẹ qua lớp vải khiến cô khẽ run lên. Tương Linh đỏ mặt, hạ bộ co thắt nhẹ: "Chồng... đừng mà... em đang mang thai..." Thế nhưng, giọng nói ấy chẳng thể che giấu sự mong chờ; sau bao tháng ngày kiềm chế vì sức khỏe, ngọn lửa dục vọng trong cô vẫn âm ỉ cháy bỏng.
Anh cười khàn, kéo cô ngồi lên đùi mình, cẩn thận không để đè lên bụng: "Anh biết chứ... Anh sẽ rất nhẹ nhàng. Chồng nhớ tiểu huyệt của em quá... Để anh kiểm tra xem nơi đó có ướt át chưa nhé?" Tay anh luồn xuống dưới lớp váy, kéo quần lót bầu sang một bên, ngón tay chạm vào khe thịt non mềm đã bắt đầu rỉ dịch: "Ừm... Vợ yêu thật d//â//m đ//ã//n//g... Chỉ mới vuốt ve thôi mà d//â//m thủy đã rỉ ra thế này." Tương Linh ưỡn người, hai tay vòng qua cổ anh: "A... Chồng... nhẹ thôi... em nhạy cảm lắm..." Ngón tay anh chậm rãi trượt vào âm đạo, chỉ một đốt ngón móc nhẹ nơi thành thịt, tránh chạm sâu vào bên trong: "Tiểu huyệt của em ấm áp quá... cứ co bóp ôm lấy ngón tay anh... Em có muốn chồng đ//â//m vào không?"
Cô gật đầu, đôi mắt long lanh ánh lên vẻ khao khát: "Muốn... nhưng phải nhẹ thôi... đừng làm con đau..." Lâm Thanh Khải cởi bỏ quần, dương vật thô to bật ra, nhưng anh chỉ để quy đầu cọ xát bên ngoài cửa âm đạo: "Chồng sẽ ngoan... chỉ cọ xát thôi... để em được sướng." Quy đầu đỏ sẫm lấp lánh dịch nhờn trượt qua khe thịt ướt át, chạm vào âm vật đang sưng mọng, mỗi lần cọ xát là một lần d//â//m thủy chảy ra lênh láng, nhỏ giọt xuống đùi anh. Tương Linh r//ê//n khẽ: "Ừm... Chồng... cọ mạnh hơn chút nữa... âm vật em... ngứa ngáy quá..." Tay anh vòng ra trước, xoa bóp nhẹ bầu ngực căng tròn, ngón cái vuốt ve núm v//ú qua lớp vải: "V//ú em đã có sữa non rồi... Chồng m//ú//t nhé? Để sau này con b//ú..."
Anh kéo áo cô lên, ngậm lấy một bên nhũ hoa, lưỡi cuốn quanh núm v//ú đang cương cứng, m//ú//t nhẹ tạo nên những tiếng “chụt chụt” đầy ám ảnh, khiến sữa non rỉ ra, ngọt ngào nơi đầu lưỡi. "Ngọt quá... V//ú vợ yêu... Chồng nghiện mất rồi," anh thì thầm, tay kia tiếp tục cọ quy đầu vào âm hộ, tăng dần nhịp độ. Tương Linh run rẩy, bụng bầu khẽ động đậy theo nhịp: "A... Chồng... em sắp ra rồi... đừng dừng lại..." Cao trào đến nhẹ nhàng mà mãnh liệt, d//â//m thủy phun ra ướt đẫm dương vật anh, âm đạo co bóp liên hồi ngoài cửa, siết chặt lấy quy đầu. "Ra đi... Bắn d//â//m thủy lên người chồng... Anh yêu em nhiều lắm..." Anh r//ê//n khàn, tay xoa âm vật nhanh hơn, giúp cô kéo dài khoái cảm.
Sau cao trào, Tương Linh thở dốc, tựa vào ngực anh: "Chồng... em sướng quá... nhưng anh... anh vẫn chưa ra..." Lâm Thanh Khải hôn môi cô, lưỡi quấn quýt: "Chồng chịu được mà... Quan trọng là vợ yêu thoải mái. Mai mốt sinh con xong, anh sẽ bù đắp cho em gấp đôi." Anh vuốt ve bụng cô, cảm nhận em bé đạp nhẹ: "Con yêu, bố mẹ yêu con lắm. Con sẽ sớm có em trai hoặc em gái để chơi cùng." Tương Linh mỉm cười, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má: "Chồng... em yêu anh. Từ ngày gặp anh, em đã hiểu thế nào là hạnh phúc trọn vẹn. Dù có bao sóng gió, anh vẫn mãi là ánh trăng soi sáng đời em."
Họ cứ ngồi đó cho đến chiều muộn, anh pha trà gừng ấm cho cô, cùng kể cho nhau nghe về những dự định tương lai: mở rộng công ty gia đình, những chuyến du lịch cùng các con, và cả những đêm dài ân ái khi cô hồi phục sức khỏe. Khi bé Lâm An về nhà với bà ngoại, cậu bé lao vào lòng mẹ: "Mẹ ơi, con hái hoa cho mẹ này!" Tương Linh ôm con, nhìn chồng bế bé lên vai, lòng tràn ngập hơi ấm. Đêm ấy, khi con đã ngủ say, Lâm Thanh Khải ôm cô từ phía sau, tay đặt lên bụng bầu: "Ngủ ngon nhé, vợ yêu. Mai anh sẽ massage chân cho em." Cô thì thầm: "Yêu chồng... mãi mãi."
Cuộc sống của họ giờ đây là một chuỗi ngày bình dị nhưng thấm đẫm yêu thương, nơi dục vọng hòa quyện với tình cảm sâu sắc, và gia đình nhỏ bé chính là nguồn hạnh phúc vĩnh cửu. Tương Linh hiểu rằng, dù thời gian có trôi đi, Lâm Thanh Khải vẫn sẽ là người đàn ông khiến cô rung động, từ những cái nhìn đầu tiên cho đến những đêm dài nồng cháy.













