Ánh Trăng Cũng Biết Ham Muốn – Chương 83: Chương 82: Sự thật phơi bày
Ánh Trăng Cũng Biết Ham Muốn
Ánh bình minh vừa ló dạng, Tương Linh đã choàng tỉnh giấc, đôi mắt cô sưng húp và thâm quầng vì một đêm dài trằn trọc. Những hình ảnh hỗn độn từ đêm qua vẫn bám riết lấy tâm trí, nỗi hoài nghi tựa như một bóng ma dai dẳng, luồn lách vào từng giấc mộng khiến cô chẳng thể an lòng. Lâm Thanh Khải đã ôm cô suốt cả đêm, hơi ấm từ lồng ngực vững chãi ấy tựa như một lời thề nguyền che chở, thế nhưng ngay khi anh vừa rời giường đi làm, cô lại không kìm được mà lén mở điện thoại. Những dòng bình luận độc địa trên diễn đàn trường vẫn còn đó, sắc lạnh như những lưỡi dao cứa vào lòng: “Lâm Thanh Khải là đồ con hoang, nhẫn tâm hại chết mẹ để lấy lòng cha kế. Giờ lại giở trò dụ dỗ con gái nhà lành nhằm chiếm đoạt tài sản nhà họ Lâm!”
Cô cắn chặt môi, bàn tay run rẩy gõ dòng chữ “Lâm Thanh Khải quá khứ” vào ô tìm kiếm. Vài bài báo cũ kỹ hiện ra, nhưng thông tin vô cùng mập mờ – chỉ là những lời đồn đoán không căn cứ về vụ tai nạn xe của cha anh và cái chết của người mẹ ruột. Hít một hơi thật sâu, Tương Linh quyết tâm phải làm sáng tỏ mọi chuyện. Cô sực nhớ đến một người bạn thân của Lâm Sơ tại trường kinh tế, kẻ từng huênh hoang về “vị thiếu gia giàu có”. Với chút đắn đo, cô gửi tin nhắn: “Cậu biết gì về anh Lâm Sơ không? Có phải anh ấy từng tung tin đồn thất thiệt về em trai mình?” Phản hồi đến nhanh đến mức cô không ngờ: “Ừ, nghe đồn anh Lâm Sơ ghen tị với thằng em nên thuê hacker bôi nhọ trên mạng đấy. Sao, cậu bị cuốn vào drama nhà giàu à?”
Trái tim Tương Linh đập liên hồi. Dẫu chưa muốn tin ngay, nhưng hạt giống nghi ngờ về Lâm Sơ đã bắt đầu nảy mầm. Chiều hôm đó, cô lẻn đến văn phòng công ty con của nhà họ Lâm, nơi Lâm Sơ đang làm việc tạm thời sau khi từ nước ngoài trở về. Tấm cửa kính sáng loáng phản chiếu gương mặt tái nhợt của cô, nhưng cô vẫn kiên quyết gõ cửa. Lâm Sơ ngẩng đầu, nụ cười ấm áp quen thuộc nở trên môi: “Tương Linh? Sao em lại đến đây? Anh đang bận họp mà.” Thế nhưng, thoáng qua trong ánh mắt anh ta là một tia hoảng loạn không thể che giấu.
Cô chẳng vòng vo, đặt điện thoại lên bàn, mở thẳng bài đăng trên diễn đàn: “Có phải anh làm không? Những tin đồn về Thanh Khải… Anh tung chúng để trả thù em trai mình sao?” Lâm Sơ im bặt, gương mặt dần trắng bệch. Anh ta đứng bật dậy, giọng run rẩy: “Em… em nghe ai nói? Đó chỉ là hiểu lầm thôi. Anh chỉ muốn bảo vệ em khỏi thằng khốn đó. Nó không xứng với em!” Tương Linh lắc đầu, nước mắt lã chã rơi: “Bảo vệ ư? Anh ghen tị vì cha công nhận nó, vì hôn ước cũ giữa hai nhà bị phá hỏng. Anh thuê người bôi nhọ quá khứ của nó để em quay lưng. Nhưng anh sai rồi, Lâm Sơ. Em yêu Thanh Khải, còn anh… anh chỉ là kẻ hèn nhát!”
Lâm Sơ lao tới, nắm chặt lấy tay cô: “Em không hiểu gì cả! Anh yêu em từ nhỏ, anh sẵn sàng từ bỏ tất cả vì em. Thằng em đó chỉ đang lợi dụng em để tranh giành quyền lực thôi!” Tương Linh giật mạnh tay ra, giọng kiên quyết: “Đủ rồi. Em sẽ kể hết chuyện này cho Thanh Khải. Và anh… đừng bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa.” Cô quay lưng bước đi, để lại Lâm Sơ ngồi sụp xuống ghế, gương mặt méo mó vì thất bại. Ngoài hành lang, gió lạnh thổi qua mang theo nỗi nhẹ nhõm xen lẫn mệt mỏi. Cô đã chọn tin anh – Lâm Thanh Khải, người đàn ông đã dùng cả thân xác và trái tim để xoa dịu vết thương lòng của cô.
Vừa về đến căn hộ, Tương Linh đã lao vào vòng tay Lâm Thanh Khải như chú chim nhỏ tìm về tổ ấm. Anh đang đứng trong bếp, tay cầm thìa khuấy nồi súp, nhưng vừa thấy cô khóc, anh buông hết mọi thứ, ôm chặt lấy cô: “Sao vậy em? Em khóc vì những tin đồn ấy à? Anh đã bảo…” Cô ngắt lời, kể lại toàn bộ sự việc – từ tin nhắn của bạn Lâm Sơ đến cuộc đối chất vừa rồi. Lâm Thanh Khải chăm chú lắng nghe, ánh mắt tối sầm dần, nhưng thay vì nổi giận, anh chỉ hôn nhẹ lên trán cô: “Em ngốc quá… Nhưng cảm ơn em, vì đã tin anh. Giờ thì để anh an ủi em, được không? Để em quên hết những thứ dơ bẩn ấy đi.”
Anh bế bổng cô lên, đặt nhẹ nhàng xuống giường, động tác dịu dàng như sợ làm cô đau. Tương Linh nằm đó, quần áo vẫn còn nguyên, nhưng anh không hề vội vã. Bàn tay anh lướt nhẹ trên đùi cô, cởi từng chiếc nút áo sơ mi, để lộ làn da trắng mịn cùng bộ ngực phập phồng theo nhịp thở dồn dập. “Thanh Khải… Em… em mệt…” Cô thì thầm, nhưng cơ thể đã phản bội lại lý trí, âm hộ bắt đầu ướt át khi anh cúi xuống, hôn từ cổ xuống ngực, đầu lưỡi l//i//ế//m nhẹ quanh núm v//ú hồng hào. “Anh biết… Nên anh sẽ thật chậm rãi. Để anh l//i//ế//m em, làm em thư giãn…”
Lâm Thanh Khải trườn xuống, cởi nốt chiếc quần lót ren mỏng, phơi bày âm hộ hồng hào, d//â//m thủy đã lấp lánh dưới ánh đèn mờ. Anh hít sâu, mùi hương d//â//m đ//ã//n//g của cô khiến dương vật anh cương cứng tức thì, nhưng anh cố kìm nén, tập trung hoàn toàn vào cô. “Tiểu huyệt của em đẹp quá… Ẩm ướt vì anh rồi…” Lưỡi anh chạm nhẹ vào khe thịt non mềm, l//i//ế//m từ dưới lên, cuốn quanh âm vật sưng mọng. Tương Linh ưỡn người, r//ê//n khẽ: “A… Thanh Khải… Lưỡi anh… nóng quá…” Anh m//ú//t nhẹ âm vật, lưỡi xoáy vòng, rồi trượt sâu vào âm đạo, móc nhẹ thành thịt bên trong, hút lấy d//â//m thủy ngọt ngào.
Cô run rẩy, tay nắm chặt ga giường: “Ừm… Sâu nữa… L//i//ế//m sâu vào… Em… em ngứa…” Lâm Thanh Khải cười khàn, lưỡi anh ra vào nhịp nhàng, như dương vật thu nhỏ, cọ xát điểm G khiến d//â//m thủy trào ra ồ ạt, ướt đẫm cằm anh. “Em ngon quá… D//â//m thủy ngọt như mật… Anh l//i//ế//m mãi không chán…” Anh ngậm chặt âm vật, m//ú//t mạnh, ngón tay trượt vào hỗ trợ, móc nhẹ bên trong trong khi lưỡi tiếp tục quấn quýt. Tương Linh đạt cao trào đầu tiên, thân thể co giật, d//â//m thủy phun ra vào miệng anh: “A… Ra rồi… Thanh Khải… Em ra…”
Anh nuốt ực, l//i//ế//m sạch sẽ, rồi mới trườn lên, dương vật thô to chạm vào cửa âm đạo: “Giờ anh đ//â//m vào nhé? Chậm thôi, để em cảm nhận anh yêu em thế nào…” Cô gật đầu, hai chân quặp quanh hông anh. Lâm Thanh Khải đ//â//m chậm rãi, quy đầu tách khe thịt, từng centimet chôn sâu vào âm đạo co bóp. “Chặt quá… Tiểu huyệt em ôm anh chặt thế này… Anh đ//â//m sâu vào, lấp đầy em…” Anh rút ra một nửa, rồi đẩy vào tận cùng, động tác chậm nhưng sâu hun hút, chạm đến tử cung khiến cô tê dại.
“Ừm… Sâu… Đ//â//m chậm nữa… Em thích… Yêu anh…” Tương Linh r//ê//n rỉ, tay vuốt ve lưng anh, theo nhịp đ//â//m rút. Mỗi lần anh đẩy vào, quy đầu nghiền nát thành thịt, d//â//m thủy bắn tung tóe, tiếng “nhóp nhép” d//â//m mỹ vang vọng. Lâm Thanh Khải hôn cô, lưỡi quấn quýt, tay xoa bóp ngực: “Anh yêu em… Yêu tiểu huyệt này… Sẽ đ//â//m mãi, làm em ra hết lần này đến lần khác…” Họ làm tình chậm rãi, cao trào đến từ từ, Tương Linh siết chặt anh, d//â//m thủy ướt đẫm ga giường. Anh bắn vào trong, tinh dịch nóng hổi hòa quyện, đầy ắp đến tràn ra.
Ôm nhau sau khoái lạc, Tương Linh thì thầm: “Em xin lỗi vì đã nghi ngờ… Giờ em chỉ muốn bên anh mãi thôi.” Lâm Thanh Khải mỉm cười, hôn lên môi cô: “Anh biết. Và anh sẽ khiến Lâm Sơ phải trả giá. Nhưng giờ, ngủ đi em yêu.” Thế nhưng trong lòng anh, kế hoạch trả đũa đã hình thành – một cuộc đối chất cuối cùng với anh trai, để bảo vệ tình yêu của họ. Tương Linh ngủ thiếp đi, không hay biết rằng, dù sự thật đã phơi bày, nhưng cơn bão vẫn chưa hoàn toàn tan biến.













