Ánh Tình Khó Phai – Chương 44
Ánh Tình Khó Phai
Khi Nhã Phương ngước nhìn dưới bộ xương cá voi xanh trong Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên, Trung Quân đang dùng bút máy viết chữ Hebrew lên mặt trong đùi cô. Ánh nắng sau lễ Giáng sinh chiếu qua tấm kính màu, in bóng lông mi anh lên xương mu cô - vẫn còn dấu vết của bản đồ sao anh đã vẽ bằng dầu nến đêm qua, màu trắng sữa và đỏ nhạt đan xen như những quả mọng phủ tuyết đầu mùa.
"Nhã Ca, Chương 4, Khổ 7." Anh bất ngờ cắn nhẹ vào d//á//i tai cô, thì thầm, đầu bút lướt dọc theo động mạch xuống đầu gối, "Em thật xinh đẹp, không tì vết." Khi vành kim loại lạnh lẽo của bút máy chạm vào phần thịt mềm mại dưới chân cô, Nhã Phương phát hiện cuốn sách hướng dẫn đã bị cô bóp nát.
Ngay khi ngón tay cái của Trung Quân ấn vào eo cô, tiếng chuông báo động của bảo tàng khủng long đột nhiên vang lên. Họ nhanh chóng tiến vào phòng làm mẫu vật giữa đám đông ồn ào. Trong mùi dầu thông và formalin, anh nhấc chiếc váy da lộn của cô lên, để lộ chiếc garter ren mà anh cố tình không cho cô mặc sáng nay. Cái móc bên phải đã bị lỏng, treo lủng lẳng như dây đàn guitar đứt trên đùi trong màu đỏ.
"Hôm qua trong nhà kính, em đã cắt mất ba sợi cúc áo sơ mi của anh." Khi Quý Vũ Thanh dùng dao rọc giấy nhặt những sợi còn lại, đầu dao cào lên đôi tất tạo nên tiếng xé nhỏ. Nhã Phương dựa lưng vào tủ mẫu, mỏ chim dodo trong tủ kính hướng vào m//ô//n//g cô, như thể đó là một phép ẩn dụ vô lý nào đó. Khi anh đột nhiên bế cô đến bàn, chiếc đĩa xương cá voi mà cô hoảng hốt chộp lấy đã vỡ tan trong lòng bàn tay cô với một tiếng "rắc".
"Suỵt," anh l//i//ế//m máu chảy ra từ lòng bàn tay cô, tay còn lại cởi cúc thắt lưng, "Đây là phong tục cưới hỏi thời Victoria - cô dâu xé cái gì, chú rể phá cái đó." Tiếng khóa kim loại bật mở làm lũ quạ gáy xám ngoài cửa sổ giật mình. Hai cúc áo sơ mi của Nhã Phương đã đứt, núm nhũ hoa cô chạm vào dây đồng hồ bỏ túi ở phía trước bộ vest của anh.
Khi côn thịt dài 20 cm đ//â//m vào, cô cắn vào lớp vải len ở vai anh và r//ê//n rỉ. Bàn tay của Trung Quân đột nhiên dùng lực véo vào hông cô, khiến cô nhìn thấy những ngón chân lủng lẳng của mình trong gương - đôi tất màu xám ngọc trai cuộn lên đến mắt cá chân, giống như những xúc tu của sứa bị thủy triều rút đi lãng quên. Nhịp đẩy của anh khiến những chiếc kim đựng mẫu vật rơi xuống đĩa sứ, leng keng như tiếng chuông Giáng sinh không giai điệu.
"Điên rồ hơn... hôm qua ở vườn hồng..." Tiếng Anh bập bẹ của cô vỡ vụn trong cổ họng, và gáy cô đập vào hình minh họa mẫu vật động vật trên tường. Khi Trung Quân nhấc chân trái của cô lên, đầu gối anh chạm vào hộp sơn men, màu chàm và đất son bắn tung tóe lên chỗ giao nhau giữa hai chân, động tác thúc mạnh tạo nên một bức tranh trừu tượng khiêu gợi ở mặt trong của đùi trắng như tuyết.
"Nó gọi là co thắt cơ thẳng đùi." Anh đột nhiên cắn vào d//á//i tai cô, thì thầm, rồi dùng đầu ngón tay bôi sơn lên bụng cô, "Hoặc nếu em muốn nghe những gì chúng ta đã nói khi lần đầu làm tình trong phòng mỹ thuật "
Cái tát của Nhã Phương vào ngực anh khiến lũ chim bồ câu ngoài cửa sổ giật mình. Trung Quân cười khẽ, nắm lấy cổ tay cô, lật cô lại và ấn cô vào trước tủ đựng mẫu vật chim. Khi má cô chạm vào bộ lông của loài chim thiên đường trong tủ kính, lực đẩy đột ngột từ phía sau khiến mười ngón tay cô cào vào mặt tủ tạo ra một âm thanh sắc nhọn những mẩu mẫu vật ba trăm năm trước run rẩy, cái tên Latin và tiếng r//ê//n rỉ đứt quãng của cô chồng lên nhau thành một thứ bùa chú kỳ lạ.
Paradisaea raggiana Chim thiên đường lông đỏ, được thu thập tại New Guinea năm 1897.
Khi ánh sáng hoàng hôn rực rỡ chiếu qua lớp kính khảm, Nhã Phương nằm thở hổn hển trên quầy fluorite trong phòng triển lãm khoáng sản. Trung Quân trói cổ tay cô bằng cà vạt và đang đổ rượu sâm panh lạnh lên lưng cô. Cảm giác châm chích của bọt khí lăn trên vết cắn từ đêm qua khiến cô nhớ lại trò đùa của họ với nhau trên tuyết sau khi uống rượu giấu của cha họ khi họ mười lăm tuổi.
"Giờ thì anh cuối cùng cũng biết rồi" Anh đột nhiên cúi xuống và l//i//ế//m rượu vào chỗ lõm trên xương bả vai cô, "Lúc đó em không hoàn toàn run rẩy vì lạnh." Khi miệng chai sâm panh áp vào háng cô, tiếng hét của Nhã Phương được khuếch đại thành một tiếng run dài bởi tiếng vọng của phòng hóa thạch khủng long. Các khớp ngón tay của Trung Quân trở nên trắng bệch khi anh véo eo cô, giống như một nghệ sĩ piano nhấn bàn đạp to nhất, đẩy cô vào các cạnh sắc nhọn của góc tủ hết lần này đến lần khác.
Khi tiếng thông báo đóng cửa vang lên, họ trốn sau cỗ quan tài trong khu triển lãm Ai Cập cổ đại để sắp xếp lại quần áo. Tất của Nhã Phương đã hỏng hoàn toàn, Trung Quân dùng giấy gói quà Giáng sinh quấn chặt chân cô để cầm máu. Vừa rồi trong sảnh khoáng vật, nước mắt cô sau cơn cực khoái rơi xuống viên fluorit, khiến thủy tinh uranium phát sáng lân quang đầy dục vọng trong bóng tối.
"Ngày mai đi Tate Modern à?" Anh nhét quần lót của cô vào túi áo gió, đầu ngón tay cố tình chạm vào môi nhụy hoa sưng tấy của cô. Nhã Phương nhìn chấm đỏ nhấp nháy trên màn hình trong sảnh triển lãm, đột nhiên cắn yết hầu, thì thầm: "Anh muốn em... dùng cọ vẽ chạm vào anh... trước bức tranh trường màu của Rothko..."
Tiếng cười của Trung Quân rung lên trong lồng ngực, tuyết rơi ngoài cửa sổ phủ kín những cột trụ La Mã của bảo tàng. Ngay khi đèn đêm bật sáng, anh áp cô vào cửa sổ cửa hàng lưu niệm và hôn cô nồng nàn. Hình ảnh hai người chồng chéo lên nhau phản chiếu trong đôi mắt thủy tinh của những con búp bê khủng long được bày bán. Giống như những điều kỳ diệu của quá trình phân chia tế bào mà họ đã nhìn thấy qua kính hiển vi khi trốn trong lớp khoa học để mổ ếch khi họ mới mười bốn tuổi.
--------------------------------------------------













