Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ánh Tình Khó Phai – Chương 1

Ánh Tình Khó Phai

Tác giả: Mèo Yêu
Lượt đọc: 103
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dưới khung cửa kính lớn, màn hoàng hôn nhuộm cả bầu trời như rượu vang đổ tràn. Nhã Phương đi chân trần trên sàn gỗ óc chó trong căn hộ của Trung Quân, cảm giác lạnh buốt từ lòng bàn chân lan lên sống lưng. Ly sâm panh trong tay cô đọng những giọt nước li t//i, giống như lòng bàn tay cô đang hơi đổ mồ hôi lúc này.

“Vậy đây là lý do em mời anh đến tối nay sao?” Giọng của Trung Quân từ phía sofa vang lên, trầm ấm như dây G của đàn cello.

Nhã Phương quay lại, tà váy lụa ôm sát đùi cô theo chuyển động, khoe đường cong khiến tim người ta đập nhanh hơn. Cô nhìn thẳng vào người đàn ông đã quen biết suốt hai mươi bốn năm Trung Quân, phó trưởng khoa ngoại thần kinh trẻ nhất, người thừa kế tập đoàn y tế Bách Khoa, và cũng là người mà cô sẽ đính hôn vào tuần tới.

“Ừ.” Cô ngửa đầu uống cạn ly sâm panh, vị rượu bùng lên lửa trong cổ họng, “Em không muốn vẫn còn là trinh nữ vào đêm tân hôn.”

Cổ họng của Trung Quân lăn rõ ràng một cái. Hôm nay anh mặc bộ đồ nhà màu xám đậm, cổ áo hơi mở, lộ làn da trắng bệch thường bị áo phẫu thuật che phủ. Nhã Phương để ý thấy ngón tay dài của anh vô thức vuốt ve tay vịn sofa thói quen nhỏ khi anh căng thẳng, từ lần đầu thi piano năm lên sáu.

“Anh biết cuộc hôn nhân của chúng ta về bản chất là hôn nhân thương mại.” Trung Quân đẩy kính vàng lên, ánh mắt sau lớp kính như mẫu vật ngâm formalin, lạnh lùng đến tàn nhẫn, “em không cần làm thế.”

Nhã Phương cười nhẹ, bước đến trước mặt anh, nhìn anh từ trên cao xuống. cơ thể cô toả hương dầu vẽ pha với hương hoa nhài đêm, như cơn bão nhiệt đới sắp bùng nổ. “Bác Sĩ Trung Quân, anh có phải ở phòng mổ quá lâu đến mức quên mất nhân tính cơ bản không?” Cô cúi người, đôi môi đỏ gần như chạm vào vành tai anh, “Em muốn trải nghiệm, không phải tình yêu.”

Mỗi quyển truyện sắc đều chứa đựng những bài học quý giá từ kinh nghiệm của các nhân vật. Khi đọc, chúng ta có thể rút ra những bài học từ những quyết định, sai lầm và thành công của họ.

Hơi thở của Trung Quân trở nên nặng nề. Nhã Phương hài lòng nhìn những mạch xanh nổi lên ở cổ anh người đàn ông được mệnh danh “đôi tay vàng” trên bàn mổ, giờ đây vì cô mà mất kiểm soát chỉ bằng một sự tiếp cận đơn giản.

“Em chắc chứ?” Anh hỏi giọng khàn, ngón tay đã véo lấy phần thịt mềm bên hông cô.

Nhã Phương trực tiếp ngồi lên đùi anh, cảm nhận cơ m//ô//n//g căng cứng ngay lập tức và một điểm nhạy cảm thức tỉnh nhanh chóng. “Hai mươi bốn năm rồi, Trung Quân.” Cô lần đầu gọi anh không kèm ngôn từ đệm, ngón tay vẽ theo đường góc hàm sắc nét của anh, “Ít nhất chúng ta nên biết đối phương trên giường ra sao.”

Trung Quân bất ngờ ôm lấy gáy cô, hôn lên. Nụ hôn mang mùi thuốc sát trùng và bạc hà, vụng về nhưng mạnh mẽ, như vết rạch chính xác không thể từ chối khi anh lần đầu tiên cầm dao mổ chính xác và quyết đoán. Son môi Nhã Phương bị lem ra, kéo theo những sợi bạc mờ ảo giữa hai người.

“Đi phòng ngủ.” Cô thở hổn hển ra lệnh, móng tay cào vào vai anh.

Trung Quân nhẹ nhàng nâng m//ô//n//g cô đứng dậy, Nhã Phương hai chân bản năng quấn lấy eo anh. Khi đi ngang qua gương toàn thân ở cửa, cô nhìn thấy mình như một món quà treo trên người “ác quỷ áo trắng” này, tóc đen rối tung rơi trên cánh tay anh, tà váy cuộn lên tận gốc đùi, lộ viền dây vớ ren.

Phòng ngủ chính ngập tràn hương tuyết tùng và dạ hương quên thuộc, giống như con người Trung Quân kiềm chế và đắt giá. Nhã Phương bị quăng xuống giữa chiếc giường King Size, váy lụa bung ra như hồ nước đen. Trung Quân đứng bên giường tháo đồng hồ, tiếng kim loại va chạm khiến cô cảm thấy chộn rộn dưới bụng.

“Anh cũng lần đầu à?” Cô chống khuỷu tay hỏi, cố tình để cổ áo rơi xuống, lộ nửa bầu ngực tròn đầy.

Trung Quân đặt đồng hồ lên bàn đầu giường, động tác cẩn thận. “Bảy năm qua đều dành cho trường y và đào tạo nội trú.” Anh quỳ một gối lên đệm, cởi cổ áo, “Anh có thời gian hẹn hò sao?”

Nhã Phương bất ngờ lật người đè anh xuống, tóc dài rủ trên ngực anh. “Vậy thì tốt,” cô cởi cúc áo sơ mi anh, lộ cơ bụng săn chắc, “Chúng ta có thể cùng khám phá.”

Khi ngón tay cô trượt đến khóa quần anh, Trung Quân đột ngột nắm chặt cổ tay cô. “Xác nhận lần cuối,” giọng anh khàn không giống thường ngày, “Em không hối hận chứ?”

Nhã Phương đáp lại bằng một nụ hôn. Nụ hôn này mãnh liệt gấp mười lần trước, cô nếm vị đắng của môi anh. Tay Trung Quân cuối cùng cũng luồn vào dưới váy cô, ấn vào chỗ ướt át qua quần lót, Nhã Phương phát ra tiếng r//ê//n như mèo con.

“Nhạy cảm thật” Trung Quân cười nhẹ, ngón tay vẽ vòng tròn, “Tất cả nghệ sĩ đều như em à?”

Nhã Phương đáp trả bằng cách nắm lấy phần nóng cứng trong quần anh, hài lòng nghe tiếng anh hít vào mạnh. “Bác sĩ không phải luôn phải giữ bình tĩnh sao?” Cô cảm nhận nhịp đập trong lòng bàn tay, “Anh không giống thế…”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ánh Tình Khó Phai
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...