Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ảnh Hậu Thành Đôi – Chương 141

Ảnh Hậu Thành Đôi

Tác giả: Huyền Tiên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tần Mộ ngồi trong văn phòng than thở nỗi khổ sở với khuê mật của mình, đối phương ở đầu dây bên kia liên tục an ủi, sợ cô vừa mới lấy lại tinh thần, phấn chấn làm việc thì liền vấp phải đau khổ, nào có ai ngờ, Tần Mộ khóc lóc đủ rồi, nói: "Tớ muốn nhanh chóng tìm ra cây ATM mới, bằng không thì tháng này cạp đất mà ăn."

Thương Ấu Toàn an ủi nói: "Đi đi."

Tần tổng chạy đi tìm phó giám đốc của công ty để thương lượng.

Hạ Dĩ Đồng dự định sẽ ký hợp đồng với studio của Lục Ẩm Băng, đợi tới lúc gặp mặt cô sẽ nói rõ.

Còn rất nhiều ngày nữa hai người mới có thể gặp nhau, cô sợ đợi đến khi gặp nhau thì đã bị cả đống chuyện khác làm cho xao nhãng.

Sau đó cô liền băn khoăn, Lục Ẩm Băng có chê cô dài dòng quá hay không đây.

Cô sợ bận rộn sẽ quên mất, liền mở ghi chú trong điện thoại ghi lại, sau đó nhìn thấy những dòng ghi chú trước đó, là cảm giác cùng Lục Ẩm Băng hôn môi như thế nào, còn có cả cảm giác về cảnh quay trên giường cùng cô ấy, lấy tay xoa xoa mi tâm, tâm tình cô liền vui vẻ.

Phía trước có mấy cô gái trẻ đi tới, Hạ Dĩ Đồng thoáng nhìn qua, cất điện thoại di động, thu lại nụ cười.

"Xin chào Hạ lão sư."

"Xin chào."

"Chào, Hạ, lão sư."

Này có chút quen thuộc....!Cảm giác hô hấp đang dần trì trệ.

Hạ Dĩ Đồng ngẩng đầu lên, là Sầm Khê, cô tức thời lông tóc dựng đứng, như là lâm vào trại địch vậy, nhưng hình như Sầm Khê không có ý định nói chuyện với cô, ánh mắt chạm nhau rồi cùng người bên cạnh đi mất, mấy người bên cạnh, hình như không phải là mấy người lần trước cô đã gặp.

Giới giải trí có phân giai cấp, đại gia thì chơi cùng với đại gia, nghệ sĩ tuyến một thì chơi với nhau, nghệ sĩ tuyến hai tuyến ba thì chơi với nhau, thậm chí từ tuyến 18 đến tuyến 38 cũng như vậy.

Nếu một nghệ sĩ từ tuyến 18 bị rơi vào tuyến 34, bạn bè bên cạnh sẽ là người chủ động rời xa, tựa như Hạ Dĩ Đồng và Đổng Nhã Phi lúc trước vậy, thậm chí còn âm thầm ngáng chân nhau.

Sầm Khê....

Hạ Dĩ Đồng ngồi trong phòng làm việc của Tô Hàn, đang lướt Weibo thì bỗng nhiên nhớ tới, từ lần share tuyên truyền đợt trước của cô, cô mới vào trang cá nhân của mình xem, fans đã hơn 500 vạn, lần trước vào xem hình như chỉ có mấy chục vạn, bình luận của fans cơ bản chỉ hơn 1000 là nhiều lắm rồi.

Sức hot của phim truyền hình này vẫn chưa hết, nhân lúc còn đang hot như vầy, nên nhận một bộ phim truyền hình hoặc hạng mục nào đó.

Đinh Bạch Chỉ à, Hạ Dĩ Đồng thừa dịp Tô Hàn chưa trở về, đi vào một trang web nổi tiếng rồi tìm kiếm từ khoá, quả nhiên là tìm được một đoạn video ngắn.

Tốt xấu gì cũng là nhân vật mà cô từng thích, cô rất muốn xem đối phương diễn như nào, thuận tiện để so sánh bản thân một chút, nếu là mình sẽ dùng cách gì để diễn ra nhân vật này.

Còn một chuyện khác nữa, hiện tại cô là bạn gái của nghệ sĩ Đức Nghệ Song Hinh, Hạ Dĩ Đồng cho rằng cô phải nên cố gắng học tập từ bạn gái mình, nhưng cô vẫn không nhịn được mà có một suy nghĩ buồn cười khác trong đầu, chính là muốn xem Sầm Khê lúc diễn có nói lắp hay không.

s* s*ng tìm tai nghe để trên bàn, đeo vào, để bản thân hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của 《 thịnh thế 》, ngựa chiến giang sơn, thi thể chất đầy.

Tô Hàn ôm một đống tài liệu đi vào, mở cửa thì thấy Hạ Dĩ Đồng đang chăm chú xem gì đó.

Tô Hàn bước tới hai ba bước, hô một tiếng, Hạ Dĩ Đồng mới tháo tai nghe xuống, lau lau mắt, sau đó mới giương mắt nhìn cô, vành mắt có chút đỏ.

Tô Hàn ngạc nhiên nói: "Em cãi nhau với ai à?"

Tai vách mạch rừng, không thể không đề phòng.

"Không có." Hạ Dĩ Đồng nói, "Là xem phim."

"Em nhàn hạ quá, hôm nay nhiều việc lắm đó, còn có thời gian mà xem phim à?"

"Không phải, chỉ là xem một đoạn cut thôi, đoạn đó quá ngược, ngược luyến tàn tâm." Hạ Dĩ Đồng cười, lại nói, "Sầm Khê cô ấy không nói lắp, lúc diễn kịch rất tốt, lời thoại cũng khá tốt."

Tô Hàn mỉm cười: "Chị có hỏi qua người đại diện của cô ấy."

Hạ Dĩ Đồng nhìn thấy hai chữ bái quát, liền ngồi thẳng dậy: "Cô ấy nói lắp sao?"

Tô Hàn nói: "Khi còn bé thì bị nói lắp, sau này lớn thì sửa lại được, nhưng khi khẩn trương, hồi hộp thì vẫn nói lắp, bình thường thì cô ấy sẽ không."

Hạ Dĩ Đồng thả lỏng người, ngả người về phía sofa, làm như muốn ngủ: "À"

"À cái gì mà à, bày đặt bán manh cái gì," Tô Hàn tức giận, "Em không dự tính sẽ gia hạn hợp đồng sao?"

"Dạ không."

"Nói chuyện nghiêm túc, em đi rồi thì chị làm sao bây giờ?"

"Hay chị với em cùng đi?"

"Không được, chị phải ở lại công ty." Tô Hàn nói.

Tuy trong lòng cô đã sớm dự đoán được, nhưng khi chính tai nghe thấy Tô Hàn sẽ không đi với cô, trong lòng cảm thấy chua xót, có cảm giác chính là bản thân giống hệt như sắp xuất giá, một chút cũng không lưu lại được.

Trong không khí tràn ngập mùa thương cảm nhàn nhạt.

Tô Hàn đẩy nhẹ vào trán của cô: "Vẻ mặt đưa đám đó là sao? Không phải là còn nửa năm nữa à.

Công ty không phải là không tốt, nhưng không có lợi để cho em phát triển sau này, bên kia lại tương đối thích hợp hơn, chính là studio của Lục Ẩm Băng, em có biết người trong giới đều gọi là gì không?"

"Gọi là gì?"

"Là kim ốc, đi vào đó liền được mạ một lớp vàng lên người."

Hạ Dĩ Đồng bị cô chọc cười, bất quá nói cũng đúng, chỗ đó của Lục Ẩm Băng tổng cộng có 3 người, một diễn viên, hai ca sĩ, người diễn viên kia thì không nói làm gì, hai người ca sĩ kia giờ rất hot, nhà nhà đều biết.

Nếu cô mà đến đó, liệu có phải giống hệt như trong tiểu thuyết Kim Ốc Tàng Kiều hay không, cô là Kiều sao?

Để bản thân du ngoạn trong thế giới thần tiên một lát, cô mới nhớ tới rồi hỏi Tồ Hàn, "Này là một đống kịch bản sao?"

"Ừm."

"Để em đọc xem."

"Chờ chị sàng lọc qua một lần rồi nói sau." Tô Hàn lấy quyển sổ đặt lên bàn làm việc của mình, rồi trở về chỗ ngồi, "Em nếu không dự định gia hạn hợp đồng, nửa năm này ắt hẳn sẽ bị chèn ép công việc rất nhiều.

Ít nhất là phải một bộ phim, một chương trình gameshow."

"Dạ." Hạ Dĩ Đồng biết công ty cũng phải kiếm tiền, lúc trước cô tuỳ hứng làm bậy muốn diễn vai cung nữ, tuy sau đó được diễn vai nữ chính, nhưng mất đi thù lao nửa năm nay để quay một bộ phim thì hoàn toàn khác xa so với quay nhiều bộ phim truyền hình.

Công ty hẳn là rất tức giận, cho dù cô không có ý định huỷ hợp đồng, thì cũng phải đền bù lại tổn thất cho công ty, nếu không nửa năm còn lại phải bị chịu tuyết tàn*.

(* tuyết tàn hình như nghĩa cũng na ná phong sát)

"Có một gameshow đang đàm phán, thù lao trả cho em không thấp, tháng tư sẽ bắt đầu chiếu, phát sóng hàng tuần, ước chừng tháng 3 thì tiến tổ, tháng 5 kết thúc.

Chương trình mời em làm khách quý thường trú."

"Đều nghe chị, em không có ý kiến."

"Nhưng ý kiến của công ty thì khác, cho nên chờ một thời gian nữa mới quyết định được."

"Là giúp đỡ người mới sao?"

"Đúng vậy, là Sầm Khê." Tô Hàn nói, "Cô ấy hiện tại vừa mới nổi, chương trình hẳn là sẽ không ý kiến."

Hạ Dĩ Đồng vui vẻ: "Sầm Khê có biết chị nói cô ấy như vậy không?"

Tô Hàn nhún vai: "Này là lời người đại diện của cô ấy nói vậy."

Tô Hàn lại nói: "Chị giúp em lựa một hạng mục, sau hai tháng nữa, được không?"

"Dạ được."

"Không được thì cũng chỉ thể chờ mà thôi," đây là đang nói trong lúc Hạ Dĩ Đồng đang quay phim truyền hình thì xem tiết mục của chương trình khác như thế nào, Tô Hàn nói, "Phía đoàn làm phim để chị đi thương lượng, để cho bọn họ sắp xếp lịch diễn của em."

"Dạ được."

.....

Ở thành phố S, một đêm cũng không thể nghỉ ngơi, buổi tối lại phải bay đến Bắc Kinh, ngày hôm sau lại là buổi lễ cho ngày phát sóng đầu tiên của phim 《 bích lạc 》, tất cả nhân vật, diễn viên đều tụ họp, còn tiến hành mở buổi họp báo với quy mô lớn.

Hạ Dĩ Đồng ở hậu trường nghỉ ngơi, nhắn tin cho Lục Ẩm Băng ——【 em đang ở chỗ này [ định vị ]】

Lục Ẩm Băng ——【[ định vị ]】

Định vị của cô là là ngay khu biệt thự cao cấp trong kinh thành này, Hạ Dĩ Đồng chớp chớp mắt, liền nhìn thấy hai chữ mà Lục Ẩm Băng gửi qua ——【 nhà chị.

Hạ Dĩ Đồng không biết tại sao bản thân lại khẩn trương như vậy, chị ấy là có ý gì chứ? Là mời mình đến nhà chị ấy, hay là ra mắt ba mẹ nhà chồng? Không thể nào, hẳn là không nhanh như vậy chứ, chắc là do mình suy nghĩ nhiều, đây chỉ là phát định vị bình thường mà thôi, toàn là suy nghĩ lung tung.

Nhưng khoé miệng cô vẫn không tự chủ mà cong lên, cả người như đang ngâm mình trong hũ mật vậy, cảm thấy mật như muốn rót đầy vào miệng rồi.

Lục Ẩm Băng ——【 em không muốn nói gì sao? [ khổ sở ]】

Hạ Dĩ Đồng ——【 A? Nói gì bây giờ? 】

Lục Ẩm Băng ——【 em có đáp ứng hay không.

Hạ Dĩ Đồng ——【 đáp ứng cái gì? 】

Lục Ẩm Băng ——【 tới gặp ba mẹ chị, không phải hôm nay em đang ở Bắc Kinh sao? 】

Hạ Dĩ Đồng ——【 giờ em có chút khẩn trương, chờ em suy nghĩ một chút.

Lục Ẩm Băng ——【 cứ từ từ suy nghĩ, không vội, lát nữa chị đến đón em [ chuột chũi thét chói tai.gif]】

Gì cơ?!!!

Hạ Dĩ Đồng trong nháy mắt cảm thấy toàn thân sức lực cũng không còn, rõ ràng là đang ở trong phòng nghỉ của mình, không có người khác đi vào, cô lại khẩn trương nhìn xung quanh ——【 ở đây nhiều người như vậy! Chị đừng tới, lỡ như bị người khác chụp được thì làm sao bây giờ?! 】

Lục Ẩm Băng ——【 phản đối vô hiệu, chị muốn gặp em, lát nữa kết thúc thì nhắn tin cho chị, cứ vậy đi.

Có thể nói là rất giống tổng tài bá đạo a.

Hạ Dĩ Đồng lại thật sự rất vui vẻ, cô có nhiều băn khoăn như vậy, nhưng khi Lục Ẩm Băng nói muốn tới đón cô, cô vẫn nhịn không được, từ trong đáy lòng vẫn dâng lên sự mong chờ.

"Cho mời các diễn viên chủ chốt của đoàn làm phim 《 bích lạc 》 lên sân khấu..."

Hạ Dĩ Đồng nhanh chóng khéo léo nở ra nụ cười với nam chính, cùng các diễn viên phụ khác lên sân khấu, xếp hàng, đèn flash của phóng viên nhấp nháy không ngừng, buổi lễ chính thức bắt đầu.

Bởi vì trong lòng đang mong chờ, khoé miệng thỉnh thoảng cong cong lên, lúc phỏng vấn MC còn nhiều lần trêu ghẹo cô hôm nay tâm tình không tệ.

Buổi lễ kéo dài khoảng 2g, sau đó liền kết thúc.

Hạ Dĩ Đồng vừa tiến vào hậu trường, liền nhắn tin ——【 a a a a a a a a em xong rồi, Lục lão sư, chị đang ở đâu? [ chuột chũi thét chói tai.gif ] 】

Lục Ẩm Băng ——【[ hình ảnh ]】

Cô ấy gửi qua chính là hình ảnh giao diện trò chuyện khi nãy, Hạ Dĩ Đồng ban nãy vừa nói "ở đây nhiều người như vậy! Chị đừng tới, lỡ như bị người khác chụp được thì làm sao bây giờ?!", Hạ Dĩ Đồng cảm thấy mặt mình hơi đau đau, sờ sờ một lát, nhắn lại ——【 đau [ nhếch miệng ]】

Tin nhắn * lại gửi qua, hình như là hình ảnh bản đồ gì đó, cô còn chưa kịp click vào xem, một cuộc gọi tới, là một dãy số lạ.

Hạ Dĩ Đồng bắt máy, không hiểu sao lại không chủ động mở miệng.

"Là chị." Giọng nói của Lục Ẩm Băng trong vắt vang lên.

Hạ Dĩ Đồng hít một hơi sâu, nhỏ giọng: "Lục lão sư."

"Em có phải là không tiện hay không? Làm sao nói chuyện lại nhỏ như vậy."

"Không phải," Hạ Dĩ Đồng điều chỉnh lại âm lượng giọng nói bình thường, nở một nụ cười, "Chỉ là thói quen thôi."

Lục Ẩm Băng trong lời nói cũng mang theo ý cười: "Được rồi, em thu dọn đồ đạc xong chưa, để Phương Hồi ngồi xe của em trở về, một lát em đi theo tuyến đường chị gửi qua cho em, là hình ảnh ở trên *."

Hạ Dĩ Đồng dùng wifi trong phòng nghỉ xem ảnh trên *, là một tấm bản đồ được vẽ bằng tay, tuy rất đơn sơ, nhưng đường đi được đánh dấu rất rõ ràng, ngang dọc thẳng đứng, trông rất đẹp mắt.

Hạ Dĩ Đồng: "Là chị vẽ sao?"

Lục Ẩm Băng: "Không giống chị vẽ sao? Chị hẳn là rất đa tài đa nghệ."

Hạ Dĩ Đồng nhìn tấm bản đồ vẽ tay, cảm khái nói: "Đây đâu phải là đa tài, quả thực là quỷ tài, bộ chị xây chỗ này hay sao, làm sao có thể biết nhiều ngã rẽ như vậy?"

Lục Ẩm Băng ngồi trong xe, cửa kính chắn gió màu đen, bên ngoài nhìn không thấy rõ, tay đỡ trán, cười rất vui vẻ: "Chắc là em không biết, chị chính là bá vương kinh thành, ngã rẽ chỗ nào cũng biết rõ."

Hạ Dĩ Đồng: "Được rồi, tiểu bá vương kinh thành Lục lão sư, em đi ra cửa đây."

Trong lúc nói chuyện, Hạ Dĩ Đồng đã tự trang bị cho mình, áo khoác đen, khẩu trang, mũ lưỡi trai, trên tai còn đeo một tai nghe màu trắng, không đeo kính râm, trong nhà mà đeo kính râm đi ra quả thực chính là cầm loa mà nói lớn tiếng: Tôi chính là minh tinh, mau đến chụp ảnh tôi đi!

Hạ Dĩ Đồng từ phòng nghỉ đi ra ngoài, đối chiếu với bản đồ, bước chân hơi nhanh nhưng lại không nhanh để làm người khác chú ý.

Thành công né tránh tất cả mọi người từ phòng nghỉ lẻn ra goài, đi tới trước một cánh cửa nhỏ, khó có thể tưởng tượng được một toà nhà kiến trúc tráng lệ như vậy, ở phía sau lại có một cánh cửa gỗ đơn sơ.

Bên ngoài cửa, là một con đường rất ít người, Hạ Dĩ Đồng phóng tầm mắt nhìn qua bên đường, một chiếc xe Land Rover đang đậu ven đường.

Cửa sổ xe màu đen, khó có thể nhìn thấy bên trong, dường như ngay cả một chút ánh sáng cũng không thể lọt vào được.

Cô đeo kính râm lên, cúi đầu đi về phía trước, giống hệt như những người trẻ tuổi khác, đang vội vã ở trong thành phố này.

Cô bước tới chiếc xe kia, vừa bước tới cửa sau, một tiếng rắc nhẹ nhàng vang lên, Hạ Dĩ Đồng nhẹ nhàng kéo cửa xe, chui vào bên trong, nhanh chóng biến mất tại chỗ, cửa xe đóng sầm lại, toàn bộ quá trình không đến nửa giây.

Có thể nói rất giống như điệp viên đang làm phi vụ vậy.

Cô vừa ngồi xuống, cả người liền rơi vào một vòng tay ấm áp, sau đó khẩu trang, kính râm liền bị người nào đó tháo ra, môi nhẹ nhàng bị người kia hôn lên.

Trái tim Hạ Dĩ Đồng đập thình thịch, một nửa là vì hành động như điệp viên vừa rồi, một nửa là do hành động của người trước mặt mình.

Cô thả lỏng, giơ tay ôm lấy cổ Lục Ẩm Băng, hưởng thụ lần gặp gỡ đặc biệt này..

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318
Chương 319
Chương 320
Chương 321
Chương 322
Chương 323
Chương 324
Chương 325
Chương 326
Chương 327
Chương 328
Chương 329
Chương 330
Chương 331
Chương 332
Chương 333
Chương 334
Chương 335
Chương 336
Chương 337
Chương 338
Chương 339
Chương 340
Chương 341
Chương 342
Chương 343
Chương 344

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ảnh Hậu Thành Đôi
Chương 141

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 141
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...