Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Âm Dương Ngàn Dặm – Chương 5

Âm Dương Ngàn Dặm

Tác giả: Như Uyển Linh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mình sẽ đổi xưng hô lại nhé! Cô thành tôi nha.

*

Anh nghe xong, an ủi tôi rất nhiều. Và bảo tôi hãy dắt anh vào trong phòng tôi ở, anh sẽ xem xét lại.

Tôi cố gắng khuyên anh đừng nên đi vào đó thì hơn, nhưng anh vẫn cố chấp muốn đi xem. Tôi đành dẫn anh vào phòng của mình!

.......

Đứng trước một căn phòng số 243 là một hình ảnh nam nữ đôi tay không ngừng co xát lại với nhau, khuôn mặt là hoảng sợ, tò mò.

"Này, đây là phòng em hả" Anh tò mò hỏi tôi, anh nhớ, lúc trước đồ của Hạ Yên chỉ là màu đen hoặc là màu xám mà thôi. Sao hôm nay căn phòng màu hồng chói lóa thế này?

"Chứ không lẽ phòng của anh? Hỏi ngộ" Tôi nhìn anh bằng đôi mắt như thể anh là đồ quái vật!

Họ không nói nữa, đôi chân lẳng lặng bước vào phòng. Khi bước vào, mùi hôi thối đó lại xông vào mũi của tôi. Tôi không biết anh có ngửi được không, nhưng tôi lại chắc chắn, mùi hôi này có vẻ đã tăng lên rồi. Tôi lắc lắc tay anh, hỏi nhỏ:

"Anh ngửi được gì không?"

"Ừ, có vẻ hôi. Giống như mùi xác chết!" Anh chắc chắn đáp, vì anh từng làm trong bệnh viện, cũng từng đặt chân vào phòng xác khi bệnh nhân chỉ vừa mới đưa vào thôi nên mùi này quá quen. Nhưng mùi này có vẻ nặng hơn. Hình như đã lâu rồi.

Nghe anh nói thế thì tôi nép người vào anh kín mít, tôi sợ hãi lo lắng thúc giục anh:

"Mình...mình về nhà anh đi, em sợ lắm!"

"Không được, nếu em sợ thì em cứ ở ngoài. Anh sẽ vào trong" Anh lo lắng dùng giọng nuông chiều nói với tôi

Tôi nhìn anh, ôm chặt anh luôn. Cùng anh vào bên trong! Lúc này thì mùi hôi ấy chợt tắt, nhưng tôi từng thấy xác ấy rồi nên dù tắt too cũng biết. Là dưới gầm bàn!

Họ hồi hộp nhìn xuống, tôi lúc này thì nhắm chặt mắt lại. Anh thì vẫn mở mắt nhìn xem.

1s....trôi qua

5s....trôi qua

10s..trôi qua

Không nghe tiếng động vào cả, tôi mở mắt ra thì không thấy gì dưới gầm bàn cả.

Tôi quay qua nhìn anh, anh cũng nhìn tôi. Tôi run rẩy nói:

"Rõ...rõ ràng em thấy nó nằm ở đây mà? Sao...sao biến mất rồi?"

"Thôi, không sao. Chắc là ảo giác mà thôi" Anh khuyên nhủ vỗ về tôi.

"Anh...anh, nhưng em...em sợ" Tôi hứa, ngày hôm nay tôi sẽ đổi chỗ ở.

"Không sao rồi, vậy em chuyển đến chỗ anh ở nhé" Anh lo lắng nhìn tôi.

"V...vâng" Lời vừa thốt ra, tôi có cảm giác được một luồng gió lạnh và ai đó đang tức giận nhìn tôi.

"Đi thôi" Anh dìu tôi đứng dậy, bước ra khỏi căn nhà trọ quái dị ấy.

Nhưng...tôi có cảm giác, mình đang bị ánh mắt nào đó dòm ngó khắp người. Tôi một hồi run rẩy, mà không để ý người kế bên mình mắt lóe sáng.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Âm Dương Ngàn Dặm
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...