Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

AI THẬT LÒNG VỚI AI – Chương 8

AI THẬT LÒNG VỚI AI

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

8

Chu Tử Ngạn lo liệu cho tôi xuất viện, anh sắp xếp một cô gái khác mặc trang phục giống tôi, đi ra ngoài trước.

Vừa ra ngoài, cô ấy đã bị đám phóng viên bao vây. Có vẻ tất cả đều chờ để phỏng vấn.

May mà bệnh viện này có tính bảo mật tốt, người bình thường không vào được, vì vậy tất cả đều đợi bên ngoài.

Tôi an toàn lên xe của Chu Tử Ngạn, ngồi vào ghế phụ.

Khi về đến nhà anh, tôi ngạc nhiên khi thấy họ vẫn sống trong khu tập thể cũ kỹ đó.

Tôi không giấu được vẻ kinh ngạc trong mắt, bởi với bất kỳ món đồ nào trên người Chu Tử Ngạn bây giờ, anh hoàn toàn có thể mua một căn hộ sang trọng.

Anh vừa dẫn tôi lên tầng vừa giải thích:

"Mẹ tôi quen sống ở đây rồi. Mua nhà mới nhưng bà không muốn chuyển, nói rằng quen biết hàng xóm quanh đây. Chuyển vào biệt thự thì chẳng có ai để chuyện trò, nên tôi cũng chiều ý bà, miễn bà vui là được."

"Những năm qua, bác vẫn khỏe chứ?"

Ngày xưa, mẹ của Chu Tử Ngạn đã vất vả làm nhiều công việc để nuôi anh, và sau đó mắc bệnh tim.

"Bà đã được phẫu thuật thay tim, những năm qua đều ổn, chỉ cần kiểm tra định kỳ thôi."

Khi mẹ Chu thấy tôi đến, bà vui vẻ nắm lấy tay tôi, niềm nở gọi: "Yên Kiều, cuối cùng con cũng đến thăm bác rồi."

"Đây là lỗi của con, đáng lẽ nên đến sớm hơn. Cũng tại Tử Ngạn, anh ấy không báo với con là hai người đã về."

Chu Tử Ngạn chỉ khẽ cười, không nói gì, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.

Tôi tin nếu không phải vì mẹ anh, anh chắc chắn sẽ mỉa mai tôi thêm một lần nữa.

Anh nào dám báo cho tôi, vì năm đó tôi đã ban lệnh cấm với anh.

Mẹ anh nói hết nước tương rồi, bảo anh xuống mua một chai.

Khi anh vừa đi, bà kéo tay tôi, thủ thỉ:

"Yên Kiều, Tử Ngạn những năm qua đã chịu nhiều khổ cực, nhưng nó chưa bao giờ kể với ai, giống như nó chưa từng quên con. Khi nghe nói con sắp lấy thiếu gia nhà họ Giang, nó đã say sưa suốt mấy ngày, gọi tên con trong cơn say."

"Một lần, bác vô tình vứt đi một chiếc ví cũ, nó lục tung cả bãi rác để tìm lại. Khi thấy ví, nó lấy ra một tấm ảnh bên trong, mỉm cười, lúc đó bác mới biết những năm qua nó chưa từng quên con."

"Con là tiểu thư danh giá, còn Tử Ngạn là một đứa trẻ khổ cực, lại phải gánh vác một người mẹ như bác , chẳng giúp được gì cho nó mà còn phải để nó lo lắng. Giờ vất vả lắm nó mới có chút thành tựu, con hãy cho nó một cơ hội."

"Bác gái, đừng nói vậy, thật ra là con không xứng với anh ấy."

"Hai người nếu có gì thì cứ nói thẳng với nhau, bác thật sự không đành lòng nhìn nó sống như một cái xác không hồn như mấy năm trước."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

"Vâng ạ."

Tối hôm đó, Chu Tử Ngạn uống hơi nhiều.

Mẹ anh lấy cớ bệnh tim cần nghỉ ngơi sớm, đi ngủ và nhờ tôi chăm sóc anh.

Tôi dìu anh đã say mềm vào phòng, lau mặt cho anh.

Nhà này chỉ có hai phòng, và đây không phải lần đầu tôi qua đêm ở đây.

Năm ấy, vừa yêu nhau chưa bao lâu, tôi đã cãi nhau lớn với gia đình.

Bố tôi nhục mạ anh, nói anh chỉ là tài xế, lấy tư cách gì yêu tôi.

Ông còn nói công việc cũng là tôi cho, anh có thể mang lại hạnh phúc gì cho tôi?

Anh ở bên tôi chẳng qua vì tiền.

Nghĩ rằng đã từng cứu tôi là có thể lên mặt sao?

Trong cơn giận, tôi kéo anh về nhà anh.

Tôi ngủ trong phòng anh, và anh chỉ nói với mẹ là tôi cãi nhau với gia đình nên qua ở nhờ.

Anh ngủ trên ghế sofa.

Khi tôi bảo anh đưa tôi về nhà anh, còn đùa rằng muốn bỏ trốn cùng anh.

Lúc ấy, mặt anh đỏ bừng, không dám nhìn tôi, nhưng lại nói:

"Yên Yên, anh muốn đường đường chính chính cưới em, ngày đó rồi sẽ đến."

Sau đó, anh bị gia đình tôi sa thải, phải làm nhiều công việc để lo viện phí cho mẹ.

Những ngày tôi ở nhà anh, anh đều cố mua những món ăn ngon nhất cho tôi.

Tôi thấy anh ngày càng tiều tụy, gầy gò.

Nghe mọi người nói, bố tôi đã chặn hết đường làm việc của anh.

Với học vấn của anh, không đến mức không có công ty nào chịu tuyển.

Anh chỉ có thể làm những công việc lao động nặng nhọc ở công trường, và quay lại làm phục vụ ở hội sở.

Thế nhưng anh vẫn chịu đựng không nói lời nào, và tôi cũng không nỡ chia tay.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
AI THẬT LÒNG VỚI AI
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...