Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ái Phi Nàng Định Chạy Đi Đâu Vậy – Chương 158

Ái Phi Nàng Định Chạy Đi Đâu Vậy

Tác giả: Bình Minh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đoan Minh Vương ngày đêm tìm kiếm suốt 4 ngày.

Tinh thần suy sụp, không ăn uống.

Không khác cái xác chết là mấy, mắt lờ đờ, đầu tóc rối tung, y phục bẩn thỉu.

Rốt cuộc nàng đã đi đâu.

Vì không thể bỏ bê triều chính, hắn phải trở về Hoàng cung với tay trắng.

Sát La và những người khác đi tìm

Lãnh Tuyết mang nhiều canh bồi bổ, chăm sóc hắn.

Nhưng hoàng đế chẳng có tâm trạng ăn uống.

Lao đầu vào phê tấu chương.

Không khí trên triều cũng căng thẳng theo, mọi người nơm nớp sợ.

Bởi chỉ cần sai lập tức bị trừng trị nghiêm khắc.

Đến ngày thứ 6 vào buổi tối, Sát La mang xác của Thiên Băng đẫy máu tiến vào.

Sắc măt nàng trắng bệch không còn tia máu.

Hắn Ấp úng

" Hoàng thượng, nương nương và hài tử đã qua đời xin người bớt đau buồn"

Tất cả bọn thuộc hạ quỳ xuống bên cạnh xác của Thiên Băng.

Lãnh Tuyết thì vui sướng trong lòng.

Còn Hoàng đế như sét đánh ngang tai, mấy ngày nay hắn luôn hi vọng nàng sẽ còn sống.

Không thể chịu được cú sốc lớn, Đoan Minh Vương phụt ra ngụm máu đen.

Tất cả nô tì, thái giám trong Ngự Thư Phòng mặt tái mét.

Sát La vội ra đỡ, bị hắn đẩy ra, tay run run sờ lên mặt Thiên Băng.

Cảm thấy không còn dấu hiệu sự sống, Hoàng đế không còn sức chịu động ngã ra tại chỗ

Tiểu Thuận Tử, Lãnh Tuyết:" Hoàng thượng, mau truyền thái y.

Mau lên!!!"

Trong lúc Hoàng đế rơi vào hôn mê.

Đoan Minh Triệt được lệnh trở về, thay hoàng huynh tiếp quản triều đình.

Đồng thời cũng giúp Thiên Băng đòi lại công bằng nhờ sự trợ lực của Thanh nhi và Hoàng Thái Hậu.

Mọi việc làm trong âm thầm, không một ai biết.

Trong giấc mơ Đoan Minh Vương hắn được trải qua kiếp trước Mãn Sinh của mình.

Vị Hoàng đế vô tình đó- Mãn Sinh- Đoan Minh Vương cuối cùng phải rơi lệ vì những lỗi lầm của mình.

Quá bi ai, liệu đây có phải sự thật.

Hắn mong tất cả chỉ là mơ.

Lờ mờ tỉnh dậy cũng là ban đêm.

Hắn đã ngủ 3 ngày.

Đầu đau, tay day day đầu, hắn thất thanh gọi:

" Tiểu Thuận Tử, ngươi ở đấy sao?"

Bóng dáng người đó trở nên rõ ràng.

Mắt hắn lờ mờ thấy rõ hơn:" Băng nhi, là nàng sao?"

Thiên Băng vận y phục đẹp, bụng vẫn mang hài tử, mỉm cười:" Đoan Minh Vương, người đã nhớ ra tất cả chưa? Mãn Sinh"

Người hắn cứng đờ, vậy tất cả vừa rồi thực sự không phải là mơ.

Mà là chuyện hắn từng trải qua.

Hắn kích động ngước lên nhìn nàng:" Nàng đến để đón trẫm đi cùng với sao?".

Băng lắc đầu:" Chỉ có ta và hài tử sẽ không có người.

Ta đến đây để chào tạm biệt"

Mắt đỏ ngầu, níu kéo:" Không, không nàng định bỏ trẫm sao?"

Thiên Băng lùi dần ra phía sau, biến mất trong bóng tối:" Hứa với ta sống thật tốt, đừng làm điều dại dột.

Minh Triều, người dân cần vị vua như ngài"

" Khônggggg"- Hoàng đế ngã xuống đất, tại sao hắn cảm thấy không có sức lực..

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ái Phi Nàng Định Chạy Đi Đâu Vậy
Chương 158

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 158
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...