Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

AI LÀ GÀ? AI LÀ THÓC? – Chương 3

AI LÀ GÀ? AI LÀ THÓC?

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh mắt giao nhau, mặt cô khẽ đỏ lên.

Cô sờ mũi, nhỏ giọng: "Chào buổi sáng..."

"Ừm."

Anh thản nhiên đáp, lần này phản ứng lại rất bình tĩnh.

Anh ngồi dậy, khẽ xoa thái dương, ngón tay thon dài, một động tác đơn giản cũng khiến người ta ngắm không rời mắt.

"Lại mộng du nữa à?"

Anh quay sang nhìn cô, có vẻ không tức giận, thậm chí khóe môi còn hơi cong lên.

Cô mím môi, gật đầu: "Chắc là vậy..."

Anh bật cười khẽ, quay đầu nói: "Còn không dậy, muốn tôi bế dậy à?"

"Hả?"

Cô ngẩn người, vội vàng ngồi bật dậy, nhưng động tác quá mạnh, dây váy ngủ trên vai lặng lẽ tuột xuống, lộ ra làn da trắng trước ngực.

Cảnh tượng này lọt trọn vào mắt Hứa Ngôn Thu.

Anh sững lại hai giây, rồi lập tức dời mắt, ho nhẹ một tiếng, đi tới tủ lấy một chiếc áo phông rộng ném cho cô.

"Mặc cái này vào."

"Dạ..."

Nhưng cô còn chưa kịp mặc áo thì cửa phòng ngủ bỗng bị đẩy ra từ bên ngoài.

Ngay lúc đó, một giọng nữ ngọt ngào vang lên: "A Ngôn, dậy thôi."

Vừa dứt lời, một cô gái trẻ đi giày cao gót hùng hổ xông vào.

Ba người lập tức tròn mắt nhìn nhau.

Cô cắn môi, mặc chiếc váy ngủ mỏng manh, tay còn cầm áo phông trắng của Hứa Ngôn Thu.

Cảnh tượng này chẳng khác nào bị bắt gian tại trận, cô do dự một hồi, cuối cùng vẫn chọn im lặng.

Cô gái kia lấy lại tinh thần, bước nhanh đến mép giường, chỉ tay sơn đỏ vào cô, giọng cao vút: "Hứa Ngôn Thu, cô ta là ai?"

"Quan hệ của hai người là gì?"

"Sao cô ta lại nằm trên giường anh?"

Ba câu liên tiếp, từng chữ đanh thép, cô không trả lời, rụt người lại, giả c.h.ế.t trên giường.

Hứa Ngôn Thu thì rất bình tĩnh, nhẹ giọng đáp: "Em gái nhà hàng xóm."

"Em gái?"

Giọng cô gái cao vút lên: "Em gái mà ngủ cùng giường?"

Nói rồi, cô lạnh lùng lườm anh: "Đồ tồi!"

"Chát" một tiếng, cô giáng cho anh một cái bạt tai rồi xoay người, giày cao gót lộc cộc rời đi.

Cô nàng này đúng là dứt khoát thật, cô không thấy chút buồn nào trên mặt cô ta, cái tát cũng giáng xuống không chút do dự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Ngược lại, Hứa Ngôn Thu hơi ngẩn ra, đứng im tại chỗ, có chút kinh ngạc.

Cửa phòng đóng sầm lại, trong phòng chỉ còn lại hai người họ.

Chuyện vừa xảy ra cứ như một giấc mơ.

Cô gái kia đến nhanh, đi cũng nhanh, từ lúc xuất hiện đến khi rời đi chưa đến một phút.

Tiện thể còn tát cho Hứa Ngôn Thu một cái.

Căn phòng trở nên yên tĩnh.

Cô mím môi, mặc áo phông vào, chân trần bước xuống giường: "Hứa Ngôn Thu, cô ta là..."

Vừa bị "bắt gian", cô cũng không dám gọi anh là "anh Ngôn" như trước, mà nghiêm túc gọi tên anh.

Anh quay lại nhìn cô: "Bạn gái."

Nói rồi, ánh mắt anh khẽ dời xuống, nhìn chân cô đang giẫm lên sàn, lông mày hơi nhíu lại.

Chưa kịp để cô phản ứng, anh đã mang dép đến, đặt dưới chân cô.

"Đi dép vào, sàn lạnh."

Cô thấy ấm lòng, vừa định lên tiếng thì anh đã đứng dậy, còn tiện thể lùi một bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Như thể sự quan tâm vừa rồi chỉ là phép lịch sự.

Mang dép xong, cô ngẩng đầu nhìn anh: "Hay... để em ra giải thích với cô ấy?"

Mặt anh vẫn không biểu cảm: "Không cần."

Nói rồi, anh cúi người gấp chăn: "Tôi tự giải quyết."

Cô "ừ" một tiếng, đứng bên giường một lúc, sau đó rón rén rời khỏi nhà họ Hứa.

May mà lúc này mẹ Hứa chắc đã đi chợ, trong nhà không có ai.

Cô chạy về nhà mình, trong lòng còn đang suy nghĩ nên giải thích thế nào với mẹ, thì phát hiện—

Không có ai ở nhà.

Lạ thật, bình thường giờ này mẹ chắc chắn đang nấu bữa sáng trong bếp.

Mẹ cô hơi mắc bệnh công chúa, được bố cưng chiều hơn hai mươi năm, chưa từng chịu khó chen chúc đi chợ sớm, thường đợi tới trưa mới thong thả đi siêu thị mua đồ.

Cô thấy kỳ lạ, đi đến bàn ăn nhìn thử, thấy có một túi bánh bao còn ấm và một tờ giấy.

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage *: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Yên Yên, bố mẹ trúng thưởng chuyến du lịch 10 ngày ở Vân Nam, sáng nay đã khởi hành rồi, con nhớ tự chăm sóc bản thân nhé!

Thật ra giải thưởng là đi ba người, nhưng bố con muốn có thế giới hai người, nên không cho con đi, lần sau cả nhà mình đi chung nhé!

Ký tên: Mẹ yêu con.

Cô: "..."

Quả là tình yêu nặng nề của mẹ.

Cô vò tờ giấy thành cục, ném vào thùng rác.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
AI LÀ GÀ? AI LÀ THÓC?
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...