Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ai Hiểu Được Lòng Em – Chương 8: Quá khứ chỉ là quá khứ

Ai Hiểu Được Lòng Em

Tác giả: Lục Xu
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mạc Tu Lăng đi ra khỏi nhà. Cảnh vật tiểu khu vẫn trước sau như một, không có bất kỳ thay đổi nào. Anh nhìn mảnh vườn nhỏ xinh đẹp nằm giữa tiểu khu, trong lòng chợt có cảm giác tội lỗi. Thời thơ ấu của anh chính là bị chôn vùi ở đây.

Mang theo tình cảm vô hạn, anh bước đến.

Xích đu, bụi hoa, thảm cỏ, những thứ này, vẫn y nguyên, chỉ có bọn họ là không thể trở về như xưa được nữa.

“Tu Lăng?”

Giọng nói không biết từ đâu vang lên, Mạc Tu Lăng quay người lại, liền nhìn thấy Giang Thánh Minh. Mạc Tu Lăng lập tức đi lên trước, “Cha!”

Giang Thánh Minh nhìn anh một lát, lại nhìn phía sau anh, thần sắc có vài phần thất vọng, “Nhân Ly đâu?”

“Cô ấy trong người cảm thấy khó chịu, mẹ con đã đưa cô ấy đi bệnh viện kiểm tra.”

“Nghiêm trọng không ?” Giang Thánh Minh có vài phần lo lắng.

Mạc Tu Lăng khuyên giải ông, “Hẳn là không có gì, chỉ là mẹ con trông gà hoá cuốc.” Anh cười cười, muốn cho Giang Thánh Minh an tâm.

“Ta vẫn lo lắng.”

Mạc Tu Lăng cau mày, “Vậy chờ Nhân Ly trở trở về, con và cô ấy sẽ đến gặp cha, cho cha đích thân kiểm tra.”

Cái này, Giang Thánh Minh có chút ngại ngùng, nhưng đáy lòng cũng thực sự muốn gặp Giang Nhân Ly. Có điều xảy ra nhiều chuyện như vậy, trừ khi có việc cần, Giang Nhân Ly tuyệt đối sẽ không quay về biệt thự nhà họ Giang. Điều này trong lòng tất cả mọi người đều biết rõ.

Giang Thánh Minh có một chút buồn bã nói, “Nhân Ly là con của ta, bất luận nó đã làm cái gì, nó vẫn là con gái ta”

Những lời này dường như là ông tự nói cho chính mình, cũng dường như có ý đã bỏ qua mọi chuyện trong quá khứ. Mạc Tu Lăng thấy ông như vậy, cảm thấy chắc chắn là ông muốn cùng Giang Nhân Ly giảng hòa, liền cười cười, “Đây là điều đương nhiên.”

Nhưng trong long anh lại có nỗi phiền não không nói thành lời. Anh rất muốn hỏi một câu: Giang Nhân Ly là con gái ông, vậy Giang Nhân Đình không phải sao? Nhưng, anh không dám nói. Tựa như trong ngực anh chôn giấu rất nhiều rất nhiều chuyện, anh vẫn là không dám nói. Bí mật này giấu kín trong lòng, khiến anh trở nên hèn mọn, trở nên yếu đuối, anh tuyệt đối không cho phép có người đi vào. Đây là cấm địa, bất cứ ai cũng không được phép tiếp cận.

Giang Thánh Minh hai năm qua tựa hồ như đã già đi rất nhiều. Mạc Tu Lăng nhìn bóng lưng ông rời đi, bông nhiên cảm thấy mình có chút không phải.

.•°*”˜˜”*°•.♥ .•°*”˜˜”*°•.

Lúc về đến nhà, Hoàng Tư Liên và Giang Nhân Ly cũng đã trở về. Mạc Tu Lăng không nhìn thấy Giang Nhân Ly đâu. Hoàng Tư Liên đang ngồi ở phòng khách, trên mặt có chút thất vọng.

Mạc Tu Lăng biết rõ nhưng vẫn cố hỏi, “Kiểm tra ra cái gì rồi?”

“Tiêu hóa có vấn đề.”

Mạc Tu Lăng cười cười, “Con đã nói rồi, không có chuyện kia đâu.”

Hoàng Tư Liên trừng mắt lườm anh, lúc này mới nhìn xung quanh, đi tới bên cạnh anh, “Có chuyện gì vậy? Các con đã kết hôn hai năm, sao Giang Nhân Ly vẫn chưa có động tĩnh gì vậy?”

“Mẹ!” Mạc Tu Lăng không thích thảo luận vấn đề này: “Con tạm thời chưa muốn có con.”

“Cái gì mà chưa muốn? Sau khi kết hôn phải sinh con. Các con sớm sinh, ta cũng có thể giúp trông nom chăm sóc. Hơn nữa, Nhân Ly chẳng phải vẫn ở nhà sao? Sinh một đứa con cũng không ảnh hưởng gì.”

“Mẹ cứ coi như chúng con muốn sống thế giới của hai người là được rồi.” Mạc Tu Lăng có chút nghiêm nghị.

Hoàng Tư Liên buồn phiền một chút, sắc mặt cũng biến đổi, “Tu Lăng, ta biết, con chỉ là không muốn Nhân Ly sinh con cho con. Nhưng con phải hiểu, trên đời này con có thể có nhiều con, nhưng nhất định phải là con do Giang Nhân Ly sinh ra.”

“Mẹ, con không biết mẹ đang nói cái gì.”

“Đừng cho là mẹ không biết gì. Mấy năm nay bố mẹ đều thấy rõ, cho dù Nhân Ly có tốt thế nào, trong lòng con vẫn chỉ có tiểu nha đầu Giang Nhân Đình kia. Có điều hiện tại, nếu như con đã cưới Giang Nhân Ly rồi, thì tốt nhất là bỏ qua đi. Nó gả cho con, cuối cùng cũng không có khiến con ủy khuất.”

“Mẹ.” Anh có chút phiền toái, “Chuyện con cái, sau này rồi nói.”

Hoàng Tư Liên cũng biết, dồn ép cũng không phải cách hay.

Mạc Tu Lăng đi lên lầu, Hoàng Tư Liên cũng không có tẫm trạng, vừa ngồi xuống thì Mạc Chí Hạo trở về. Bà cũng biết, Mạc Chí Hạo nhất định là đã nghe thấy điều gì. Mạc Chí Hạo nhìn Hoàng Tư Liên, “Hai năm cũng thấy rõ rồi chứ, tính tình Tu Lăng cũng thật là ương ngạnh. Chúng ta ép buộc nó, nó cũng chưa chắc sẽ vào khuôn phép.”

“Em cũng cảm thấy vậy! Nhân Ly cái gì cũng tốt, nhưng vì sao hết lần này tới lần khác Tu Lăng vẫn không động tâm?”

Mạc Chí Hạo có vẻ không muốn nói thêm gì. Chuyện tình cảm vốn là người ngoài không hiểu hết, không giống như vẻ bề ngoài hay học vấn mà có thể từ từ bồi đắp thêm một chút. Mạc Chí Hạo suy nghĩ một chút rồi nói, “Chờ chuyện này qua đi, để Tu Lăng tự mình lựa chọn lại, dù sao cuộc đời là của nó, chúng ta cũng không thể can thiệp.”

Hoàng Tư Liên tất nhiên hiểu ý Mạc Chí Hạo muốn nói gì, chỉ còn biết thở dài chứ cũng không còn biện pháp nào khác.

Mạc Tu Lăng vừa mở cửa phòng liền thấy một người đang lấy trong ngăn kéo của anh ra một quyển sách, sắc mặt anh đại biến, “Ai cho cô đụng đến đồ của tôi?”

Mạc Tu Lăng tuy rằng bình thường không bao giờ tươi cười với Giang Nhân Ly nhưng cũng sẽ không tức giận như vậy, cho nên Giang Nhân Ly hoảng sợ. Quyển sách rơi xuống đất, vang lên một tiếng.

Mạc Tu Lăng lập tức chạy vào nhặt lên, có vài phần xót xa. Thực tế quyển sách đã bám một chút bụi, anh đã lâu chưa có đụng đến. Nhưng anh sống chết vẫn quan tâm, không hiểu vì sao mà trở nên nôn nóng: “Sau này đừng có tùy tiện động vào đồ của tôi.”

Giang Nhân Ly nhìn anh một chút, “Anh có cần viết một tờ giấy, liệt kê rõ ràng những gì tôi có thể động vào, không thể động vào không?”

Cô cũng phải là muốn tìm hiểu bí mật gì của anh, có điều khiến anh không thể khống chế được bản thân như vậy thật không phải chuyện dễ dàng. Cô căn bản đối với quyển sách kia không hề có ý gì nhưng hiện tại lại thấy một chút hiếu kỳ.

Mạc Tu Lăng trừng mắt nhìn Giang Nhân Ly, dường như muốn tuyên bố trả thù, “Hôm nay chúng ta đi gặp cha cô!”

Quả nhiên, Giang Nhân Ly sắc mặt biến đổi.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Điểm tựa của chúng tôi
Chương 2: Sự xuất hiện của nàng
Chương 3: Thời niên thiếu
Chương 4: Nàng và khoảng cách của nàng
Chương 5: Nổi giận
Chương 6: Anh
Chương 7: Tỉnh mộng
Chương 8: Quá khứ chỉ là quá khứ
Chương 9: Những năm tháng hồn nhiên
Chương 10: Duyên sinh duyên diệt
Chương 11: Ai đang nghe trộm
Chương 12: Xuân quyến rũ, thu nhạt nhòa
Chương 13: Độc
Chương 14: Tháng năm phai mờ
Chương 15: Cô hướng về bên trái, anh hướng về bên phải
Chương 16: Cảnh còn người mất (1)
Chương 17: Cảnh còn người mất (2)
Chương 18: Trước ánh bình minh
Chương 19: Chúng ta đều không phải thiên thần
Chương 20: Không có bức tường nào chắn được gió
Chương 21: Em tưởng rằng đã yêu
Chương 22: Là ai từ biệt ai
Chương 23: Nghỉ phép
Chương 24: Quả thực, không có ý gì tốt!
Chương 25: Tự đánh giá thấp bản thân!
Chương 26: Trợ thủ đặc biệt mới đến
Chương 27: Yêu và không yêu
Chương 28
Chương 29: Hư vô mờ mịt
Chương 30: Ai có thể vĩnh viễn sống trong quá khứ?
Chương 31: Chuyện cũ như mộng
Chương 32: Cảm giác quen thuộc
Chương 33: Phản diện giáo tài
Chương 34: Hóa ra Mạc phu nhân cũng không hề nhàn rỗi
Chương 35: Người quen
Chương 36: Đã định trước
Chương 37: Khác thường
Chương 38: Cũng không ngoài ý muốn
Chương 39: Đúng, cô ấy vẫn tự phụ như vậy!
Chương 40: Thật ra em đều biết rõ
Chương 41: Hoa nở năm đó
Chương 42: Chưa xong
Chương 43: Người lạ
Chương 44: Được mất
Chương 45: Nếu không cách xa
Chương 46: Được thôi!
Chương 47: Mây đen che khuất mặt trời
Chương 48: Ngoài dự tính
Chương 49: Nụ cười cuối cùng
Chương 50: Nước lửa dung hòa
Chương 51: Ước ao ư ?
Chương 52: Cho anh ba quân!
Chương 53: Không dễ dàng như vậy
Chương 54
Chương 55: Lý do hoàn hảo
Chương 56: Một tập phim
Chương 57: Hóa ra là anh
Chương 58: Không có ý tốt
Chương 59: Cô muốn làm việc
Chương 60: Phạm sai lầm
Chương 61: Cảm giác phiền toái
Chương 62: Là ai nợ ai
Chương 63: Ai có thể nhìn thấu
Chương 64: Tết âm lịch
Chương 65: Bị cảm
Chương 66: Ánh mắt
Chương 67: Nếu như đây là người thân
Chương 68: Con chúng ta
Chương 69: Đó là ai, là ai?
Chương 70: Sinh nhật?
Chương 71: Thì sao?
Chương 72: Tôi tình nguyện cho rằng cô đã chết
Chương 73: Hôn lễ của bọn họ
Chương 74: Ai chiếm được?
Chương 75: Thắng ư? Không có!
Chương 76: Tiền duyên rối rắm
Chương 77: Mưa lớn suốt đêm
Chương 78: Ấm ức
Chương 79: Nếu như bình an
Chương 80: Cứ như vậy đi!
Chương 81: Cứ như vậy đi! (P2)
Chương 82: Người ích kỷ
Chương 83: Ngoại truyện Chuyện bên lề 1: Giác quan thứ sáu không nhạy
Chương 84: Ngoại truyện Chuyện bên lề 2: Tranh tivi
Chương 85: Ngoại truyện Chuyện bên lề 3: Nhà có cô vợ lười
Chương 86: Ngoại truyện Chuyện bên lề 4: Tàn yêu
Chương 87: Ngoại truyện – Diệp Húc Đình

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ai Hiểu Được Lòng Em
Chương 8: Quá khứ chỉ là quá khứ

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8: Quá khứ chỉ là quá khứ
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...