Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ai Hiểu Được Lòng Em – Chương 4: Nàng và khoảng cách của nàng

Ai Hiểu Được Lòng Em

Tác giả: Lục Xu
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lần đầu tiên sau khi công khai thành tích, Mạc Tu Lăng lập tức kéo Giang Nhân Đình: “Kết quả thế nào?”

Giang Nhân Đình cúi đầu không nói lời nào.

Anh xoa đầu cô: “Không sao, anh mời em đi ăn KFC.” Anh nhớ kỹ cô rất thích ăn ở đây, bình thường anh không thích vào đó vì nghĩ mấy thứ kia thật cũng chẳng ngon. Nhưng hôm nay là ngoại lệ.

Giang Nhân Đình vừa ăn vừa nói: “Anh Tu Lăng, em rất ngu ngốc đúng không?”

“Không có.” Anh nói xong liền nhìn khuôn mặt Giang Nhân Đình rầu rĩ, bèn khuyên nhủ cô: “Mỗi người đều có điểm tốt riêng của mình, chuyện học hành không tốt cũng không thể chứng minh được cái gì cả. Có thể, Đình Đình của chúng ta còn có ưu điểm khác chưa được khám phá ra.”

“Vậy sao?” Giang Nhân Đình vẫn không cảm thấy vui.

Đưa Giang Nhân Đình về Giang gia, Mạc Tu Lăng mới hiểu được vì sao Giang Nhân Đình không cảm thấy vui vẻ. Cô và chị gái của mình cùng học một lớp, Giang Nhân Đình đi học luôn chăm chú nghe giảng, tan học lại chăm chỉ học thêm, mà Giang Nhân Ly lại lúc nào cũng mượn cớ đi ra ngoài trốn học đi dạo vài vòng rồi mới chịu về, bài tập cũng không làm chứ đừng nói đến học thêm. Thế nhưng lần nào thành tích của Giang Nhân Ly cũng rất xuất sắc, đang đứng thứ 17 trong cả lớp, bỗng nhiên lên thứ nhất. Sự chênh lệch lớn như vậy, thật khiến cho người ta không khỏi suy nghĩ.

Giang Thánh Minh và Bạch Thanh Hà đều chúc mừng Giang Nhân Ly , ngay cả Giang Nhân Mạn đang sống bên ngoài cũng trở về thăm cô em gái truyền kỳ này.

Giang Nhân Đình đứng đó, không ai hỏi đến thành tích của cô, dường như bị mọi người bỏ quên.

Mạc Tu Lăng trong lòng căng thẳng, kéo cô đi ra ngoài.

Bọn họ cùng nhau ngồi trong vườn hoa của tiểu khu, chỗ này là nơi bọn trẻ cả khu thường đến chơi đùa, bởi vì ở giưã còn có một chiếc xích đu. Mạc Tu Lăng đẩy xích đu cho Giang Nhân Đình: “Đình Đình không vui sao?”

Giang Nhân Đình lắc đầu: “Anh Tu Lăng, anh tin em không? Em rất mừng cho chị”

Mạc Tu Lăng gật đầu, “Anh tin.”

“Cảm ơn anh tin em.”

“Bời vì anh biết Đình Đình sẽ không lừa gạt anh đúng không?”

Giang Nhân Đình hung hăng gật đầu: “Đình Đình tuyệt đối không gạt anh. Đình Đình chỉ là nghĩ mình thật ngốc, rất ngốc. Chị cả thông minh như vậy, tốt nghiệp đại học rồi có thể giúp ba ba quản lý công ty, chị hai cũng thông minh, không cần cố gắng cũng có thể đạt điểm cao. Chỉ có em, ngốc như vậy, thành tích không tốt, dù làm thế nào cũng không tốt.”

Mạc Tu Lăng ôm chặt Giang Nhân Đình: “Sẽ không như vậy, Đình Đình vĩnh viễn là cô bé đáng yêu nhất trong lòng anh. Đình Đình có thể đi học cái gì đặc biệt, nhất định sẽ cảm thấy hứng thú với nó.”

Giang Nhân Đình gật đầu: “Chúng ta trở về đi. Mẹ không thấy em sẽ lo lắng.”

Mạc Tu Lăng đưa Giang Nhân Đình trở lại, sau đó bị Giang Thánh Minh giữ lại. Một lát sau, Mạc Chí Hào và Hoàng Tư Liên cũng tới: “Thánh Minh, anh xem xem khuê nữ nhà anh thật giỏi giang, em thực sự ước ao không được”

“Tu Lăng ưu tú như vậy, cậu còn ước ao gì nữa? Tu Lăng lần nào thi không phải đều đứng thứ nhất sao?”

Mạc Tu Lăng nghe các vị trưởng bối nói, sau đó lo lắng nhìn Giang Nhân Đình.

Mạc Chí Hạo hỏi thăm thành tích Giang Nhân Đình một chút, tiện thể nói vài câu dỗ dành cô bé. Trọng tâm mọi người đều chú ý đến Giang Nhân Ly .

Chuyện như vậy, cũng không phải một hai lần. Mạc Tu Lăng thậm chí có chút lo lắng cho Giang Nhân Đình, cũng cảm thấy hối hận vì đã nói những lời an ủi lúc nãy.

Giang Nhân Đình và Giang Nhân Ly cùng đi học đàn dương cầm, giáo viên dạy đàn đối với hai cô khen không dứt lời, nhưng cuối cùng lại nói: “Cô chị rất có thiên phú.”

Hai chị em cùng học cờ vây, không đến vài ngày, Giang Nhân Ly liền có thể cùng các thầy dạy mình không phân thắng bại, dần dà các thầy đều nói: “Không cần nhiều lời, trình độ của Giang Nhân Ly tuyệt đối không thua kém tôi”

Giang Nhân Đình bất luận là làm gì, đều rất tận tâm, cũng có thành tích nhất định. Nhưng so với kết quả của Giang Nhân Đình, vô tình thành tích của cô lại mất đi giá trị.

Mạc Tu Lăng và Giang Nhân Đình ngày càng thân thiết, nhưng đồng thời lại càng xa cách với Giang Nhân Ly. Anh cũng không phải cố ý. Giang Nhân Ly đứng đầu kỳ thi liền lập tức không đến học thêm. Hai vị phụ huynh cũng cảm thấy không cần thiết. Quá đáng hơn là, Giang Nhân Ly lại nói với thầy giáo không muốn làm bài tập, cho dù là ở trên lớp hay về nhà. Tại trường trung học C, có đôi khi gặp được học sinh thông minh cao ngạo như vậy, các thầy cô cũng cực kỳ nhân từ mà đáp ứng.

Từ đó về sau, Giang Nhân Ly không hề cùng Giang Nhân Đình về nhà, mỗi ngày đều đi đến khuya mới về. Mỗi khi bị hỏi, cô đều mặt không biết sắc mà nói là ôn bài ở nhà bạn học, Giang Thánh Minh và Bạch Thanh Hà chẳng bao giờ nghi ngờ.

Cũng giống như một đệ tử xuất sắc, có nói dối sư phụ cũng sẽ không bị hoài nghi.

Mạc Tu Lăng mỗi ngày đều giúp Giang Nhân Đình học. Mỗi khi thấy cô làm không ra mà nhíu mày liền đến giải đáp giúp: “Đừng nản chí, kỳ thực những cái này chỉ cần chăm chú đều có thể làm tốt. Hơn nữa hiện tại đề thi ngày càng đơn giản hơn. Đến lúc đó anh giúp em giải đề mẫu.”

“Vâng.” Giang Nhân Đình mỉm cười ngọt ngaò nhìn: “Anh Tu Lăng, em muốn chơi đàn.”

“Được. anh dạy em”

Mạc Tu Lăng để Giang Nhân Đình ngồi trên ghế, anh đứng một bên cầm tay cô: “Làm như vậy…”

“Ưm” Giang Nhân Đình gật đầu, sau đó nghe âm thanh từ đâu ngón tay cô vang ra.

Mạc Tu Lăng khoanh tay nhìn cô: “Tốt, chính là như thế.”

Giang Nhân Đình đàn một lúc, sau đó nhìn Mạc Tu Lăng cười ngọt ngào.

Lúc bọn họ quay đầu, liền nhìn thấy Giang Nhân Ly đứng ở cửa đang nhìn bọn họ, ánh mắt cô có vẻ đăm chiêu.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Điểm tựa của chúng tôi
Chương 2: Sự xuất hiện của nàng
Chương 3: Thời niên thiếu
Chương 4: Nàng và khoảng cách của nàng
Chương 5: Nổi giận
Chương 6: Anh
Chương 7: Tỉnh mộng
Chương 8: Quá khứ chỉ là quá khứ
Chương 9: Những năm tháng hồn nhiên
Chương 10: Duyên sinh duyên diệt
Chương 11: Ai đang nghe trộm
Chương 12: Xuân quyến rũ, thu nhạt nhòa
Chương 13: Độc
Chương 14: Tháng năm phai mờ
Chương 15: Cô hướng về bên trái, anh hướng về bên phải
Chương 16: Cảnh còn người mất (1)
Chương 17: Cảnh còn người mất (2)
Chương 18: Trước ánh bình minh
Chương 19: Chúng ta đều không phải thiên thần
Chương 20: Không có bức tường nào chắn được gió
Chương 21: Em tưởng rằng đã yêu
Chương 22: Là ai từ biệt ai
Chương 23: Nghỉ phép
Chương 24: Quả thực, không có ý gì tốt!
Chương 25: Tự đánh giá thấp bản thân!
Chương 26: Trợ thủ đặc biệt mới đến
Chương 27: Yêu và không yêu
Chương 28
Chương 29: Hư vô mờ mịt
Chương 30: Ai có thể vĩnh viễn sống trong quá khứ?
Chương 31: Chuyện cũ như mộng
Chương 32: Cảm giác quen thuộc
Chương 33: Phản diện giáo tài
Chương 34: Hóa ra Mạc phu nhân cũng không hề nhàn rỗi
Chương 35: Người quen
Chương 36: Đã định trước
Chương 37: Khác thường
Chương 38: Cũng không ngoài ý muốn
Chương 39: Đúng, cô ấy vẫn tự phụ như vậy!
Chương 40: Thật ra em đều biết rõ
Chương 41: Hoa nở năm đó
Chương 42: Chưa xong
Chương 43: Người lạ
Chương 44: Được mất
Chương 45: Nếu không cách xa
Chương 46: Được thôi!
Chương 47: Mây đen che khuất mặt trời
Chương 48: Ngoài dự tính
Chương 49: Nụ cười cuối cùng
Chương 50: Nước lửa dung hòa
Chương 51: Ước ao ư ?
Chương 52: Cho anh ba quân!
Chương 53: Không dễ dàng như vậy
Chương 54
Chương 55: Lý do hoàn hảo
Chương 56: Một tập phim
Chương 57: Hóa ra là anh
Chương 58: Không có ý tốt
Chương 59: Cô muốn làm việc
Chương 60: Phạm sai lầm
Chương 61: Cảm giác phiền toái
Chương 62: Là ai nợ ai
Chương 63: Ai có thể nhìn thấu
Chương 64: Tết âm lịch
Chương 65: Bị cảm
Chương 66: Ánh mắt
Chương 67: Nếu như đây là người thân
Chương 68: Con chúng ta
Chương 69: Đó là ai, là ai?
Chương 70: Sinh nhật?
Chương 71: Thì sao?
Chương 72: Tôi tình nguyện cho rằng cô đã chết
Chương 73: Hôn lễ của bọn họ
Chương 74: Ai chiếm được?
Chương 75: Thắng ư? Không có!
Chương 76: Tiền duyên rối rắm
Chương 77: Mưa lớn suốt đêm
Chương 78: Ấm ức
Chương 79: Nếu như bình an
Chương 80: Cứ như vậy đi!
Chương 81: Cứ như vậy đi! (P2)
Chương 82: Người ích kỷ
Chương 83: Ngoại truyện Chuyện bên lề 1: Giác quan thứ sáu không nhạy
Chương 84: Ngoại truyện Chuyện bên lề 2: Tranh tivi
Chương 85: Ngoại truyện Chuyện bên lề 3: Nhà có cô vợ lười
Chương 86: Ngoại truyện Chuyện bên lề 4: Tàn yêu
Chương 87: Ngoại truyện – Diệp Húc Đình

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ai Hiểu Được Lòng Em
Chương 4: Nàng và khoảng cách của nàng

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4: Nàng và khoảng cách của nàng
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...