Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ai Hiểu Được Lòng Em – Chương 10: Duyên sinh duyên diệt

Ai Hiểu Được Lòng Em

Tác giả: Lục Xu
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mạc Tu Lăng biểu hiện lạnh lùng. Nếu không phải anh vừa khéo ở chỗ này cùng một đám bạn tốt đang trò chuyện, Lý Khánh Anh đi WC trở vào liền mờ ám nhìn Mạc Tu Lăng , “Đoán xem, mình vừa thấy ai?”

Mạc Tu Lăng không thèm để ý đến anh, tiếp tục uống rượu.

Lý Khánh Anh không nhịn được: “Mình nói cho cậu biết người này sao một chút cậu cũng không hiếu kỳ thế?”

Ngô Thúc Nguyên ở một bên lắc đầu: “Cậu còn không biết tính tình Mạc Tu Lăng này? Cậu ta chính là cái loại cho dù hiếu kỳ cũng có thể biểu hiện như không có gì, khiến cho người ta phải tự khai ra mọi chuyện.”

Lý Khánh Anh cũng bỗng nhiên tỉnh ngộ: “chà, tớ đã nhìn thấy “mỹ nhân trong nhà” của cậu.”

Quả nhiên, Mạc Tu Lăng nhíu mày lại một chút. Bọn họ nói vậy cũng không phải là hình dung nơi ở của Giang Nhân Ly, chỉ là ý muốn nói cô hầu như chẳng bao giờ xuất hiện trước mặt bọn họ. Giang Nhân Ly hầu như chưa từng cùng Mạc Tu Lăng đi ra ngoài xã giao, điều này khiến cho bọn họ nghĩ rằng anh muốn giấu vợ mình ở trong nhà, không muốn cho bất kỳ ai đánh gia bình phẩm về cô.

Mạc Tu Lăng ngữ khí rất nhạt, “Vậy sao?”

Lý Khánh Anh thấy anh không có biểu hiện gì, cũng tức thời chấm dứt hứng thú bát quái: “Có điều, sắc mặt cô ấy thoạt nhìn thật không tốt.”

Mạc Tu Lăng hiểu được đôi chút về Giang Nhân Ly, cô bình thường đều không biểu hiện ra mặt, cho dù có nhiều chuyện cũng sẽ chỉ giấu ở trong lòng. Một khi nàng biểu hiện ra ngoài mặt để người khác phát hiện sắc mặt không tốt, chắc canh là đã xảy ra chuyện lớn.

Anh lúc này mới ít nhiều băn khoăn, quả nhiên, vừa thấy rất nhiều người ra khỏi phòng, anh liền theo sau.

Anh không phải là không thấy Tả Dật Phi, thật không ngờ Tả Dật Phi cũng đã trở về.

Giang Nhân Ly ngồi ở phía sau, vẻ mặt không biểu hiện gì, cũng không biết vì sao lại gặp được Mạc Tu Lăng ở đây. Nhưng cô biết, bản thân cô hiện giờ đang là diễn viên trong vở hài kịch này. Cho dù biểu hiện ra ngoài không ngại ngùng, cũng chỉ là tự lừa dối chính mình mà thôi.

Đứng ở bãi đỗ xe, Mạc Tu Lăng một tay ôm lấy Giang Nhân Ly lôi cô từ trong xe ra. Anh nhìn mặt cô, giọng điệu có vài phần mỉa mai: “Biểu hiện quái quỷ gì thế này?”

Giang Nhân Ly không để ý tới anh, đẩy tay anh ra, nhưng anh vẫn chăm chú nắm lấy.

“Anh muốn làm gì?”

“Cô không phải thích nhất vẻ mặt dửng dưng sao? Sao lại thiếu kiễn nhẫn đến vậy?” Mạc Tu Lăng tựa hồ nhớ tới chuyện gì rất hài lòng: “Ồ, tôi biết rồi. Cái này gọi là gì, tình nhân gặp lại vô cùng thoải mái? Chính là nhìn thấy bạn trai cũ nên kinh hỉ quá độ.”

Giang Nhân Ly tức giận đến mức hàm răng run lên, “Anh buông tôi ra.”

Mạc Tu Lăng nhếch khóe miệng, “Vậy thì gọi là gì? Để tôi đoán nhé. Bị người khác nói trúng tâm sự, quê quá hóa khùng sao?”

Lúc này, Mạc Tu Lăng cảm thấy nực cười. Anh nhớ tới khoảng thời gian thi vào trường cao đẳng, thầy giáo ngữ văn giảng giải câu “Thẹn quá thành giận” và “Quê quá hóa khùng” đều tương đương nhau. Chỉ là “Quê quá hóa khùng” ở mức độ cao hơn “Thẹn quá thành giận”, biểu hiện mức độ tức giận của người nói.

Giang Nhân Ly vươn một tay ra giơ lên không trung, Mạc Tu Lăng bắt lấy, “Cô thử xem.”

Giang Nhân Ly đột nhiên có chút cụt hứng, cả người cũng trở nên bủn rủn, “Anh rốt cuộc muốn làm cái gì?”

“Lời này phải để tôi hỏi cô?”

Cứ như vậy suốt một ngày đêm, Mạc Tu Lăng dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào. Thang máy mở ra, anh liền ôm cô đi vào phòng. Cô đi theo anh, ngay cả giãy dụa cũng không muốn. Dường như Mạc Tu Lăng rất không hài lòng tình trạng như vậy, đem cô đặt ở trên giường, liền hung hăng cắn một phát lên xương quai xanh của cô.

Nghe thấy cô hít mạnh một hơi, lúc này mới thoả mãn vài phần, sau đó cởi bỏ hết quần trên người.

Nghe thấy cô hít mạnh một hơi, lúc này anh mới thoả mãn vài phần, cởi bỏ hết quần trên người.

Sau đó anh từng bước xâm chiếm cô. Động tác hoàn toàn không hề dịu dàng. Bình thường tuy rằng anh cũng sẽ không quá ôn nhu, nhưng ít ra cũng sẽ chú ý vì cô mà tìm cách, thỉnh thoảng cũng sẽ một vừa hai phải. Nhưng ngày hôm nay thực không thể, động tác của anh gần như thô bạo.

Giang Nhân Ly lúc đầu bị hoảng hốt nhưng cuối cùng vẫn thỏa hiệp.

Cô cắn môi, ép bản thân không được phát ra âm thanh. Nhưng anh hết lần này tới lần khác muốn cô phải phản ứng lại. Lúc đã lên đến cực hạn của hoan ái, anh trên người cô nói: “Nói, tôi là ai?”

Cô nghiêng đầu đi, không muốn nhìn anh.

Mạc Tu Lăng cười lạnh bật đèn ngủ đầu giường. Anh nhìn thấy sự kinh ngạc lẫn ngượng ngùng trên khuôn mặt cô, lúc này mới nguôi đi tức giận, giọng nói cũng dịu dàng hơn một chút, “Nói, tôi là ai?”

Chân anh hoàn toàn gác hẳn lên đùi cô, quấn quýt lấy nhau, nhiệt độ nóng ấm thiêu đốt cô. Cô biết, anh lại có tâm tình muốn cùng cô giây dưa.

“Anh muốn làm gì?”

“Nói hay không?”

Giang Nhân Ly càng thêm tức giận, “Mạc Tu Lăng, anh có bệnh.”

Mạc Tu Lăng nở nụ cười, tiếp tục động tác vừa rồi.

Cô không hiểu sao tự nhiên lúc này anh lại dịu dàng như vậy, nhưng vẫn phối hợp, hai tay ôm lấy cổ anh.

Đột nhiên anh dừng lại: “Đau không?”

Cô sửng sốt một chút, mới có phản ứng. Vừa rồi anh đưa ngón tay ra chạm vào vết cắn ở xương quai xanh một chút.

Mạc Tu Lăng không nói thì cô thật sự cũng không phát hiện ra, lúc này quả thật là có chút đau. Nhưng cô vẫn lắc đầu, “Không đau, anh cứ tiếp tục.”

Mạc Tu Lăng nở nụ cười, “Tiếp tục cái gì?”

Giang Nhân Ly tức giận nhấc chân lên muốn đạp anh, kết quả phản ứng của anh vẫn nhanh hơn cô, trong nháy mắt liền cố định chân cô lại.

Tâm tình của anh tốt hẳn lên, cũng không ngại thái độ của cô, lúc này thực sự bắt đầu “tiếp tục”.

Suốt một đêm, dường như hết sức triền miên, một giây anh cũng không chịu buông tha cô.

Sáng hôm sau hai người đều dậy rất muộn.

Đối với Mạc Tu Lăng mà nói, anh đúng là có phần không khống chế được, nhưng chung quy vẫn nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được.

Giang Nhân Ly cũng đã có nhận thức rõ, cứ coi như là Tả Dật Phi quay trở về thì sao nào. Bên người anh lúc này cũng đã có một người phụ nữ, mà cho dù anh vẫn một mình, thì cũng không liên quan tới cô. Cô đã ở bên người một người đàn ông khác, làm chuyện thể xác thân mật nhất. Những chuyện cũ rõ ràng còn vẹn nguyên trong ký ức, nhưng dường như đã cách xa hàng vạn năm ánh sáng. Xa xôi như vậy, cô ngay cả huyễn tưởng một chút cũng không dám.

Cô xoay người, anh vẫn chưa rời giường.

Cô liếc anh một cái, anh dường như cũng đang nhìn cô.

Cô có chút ảo não, lúc này cô còn chưa mặc quần áo, anh cũng vậy. Con người thực sự là một loại động vật kỳ lạ. Rõ ràng chuyện thân mật nhất đều đã làm, nhưng hết lần này đến lần khác lại không muốn lộ diện toàn bộ trước mặt đối phương. Thật không biết là cái suy nghĩ gì, chỉ là cô đang phiền muộn chính mình.

Mạc Tu Lăng vẫn nhìn cô. Cô xoay người, phát hiện ánh mắt của anh đích đang dừng trên người mình, hồi lâu rốt cục nghi hoặc mở miệng, “Anh nhìn cái gì?”

“Em.”

Cô ảo não quay đầu.

Mạc Tu Lăng cười khẽ, tay sờ tai cô, “Khuyên tai của em rơi rồi.”

Cô liếc mắt nhìn anh, đều do anh, khiến cô quên tháo khuyên tai. Sờ soạng lỗ tai một, quả nhiên, vài hạt đã rơi xuống. Cô bắt đầu sốt ruột, bắt anh đứng dậy, còn cô tìm kiếm ở giường mãi vẫn không thấy khuyên tai.

Mạc Tu Lăng nhìn cô bận rộn, khẽ thở dài.

Anh trong lòng thầm nghĩ, cứ như vậy đi, như vậy cũng không tồi.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Điểm tựa của chúng tôi
Chương 2: Sự xuất hiện của nàng
Chương 3: Thời niên thiếu
Chương 4: Nàng và khoảng cách của nàng
Chương 5: Nổi giận
Chương 6: Anh
Chương 7: Tỉnh mộng
Chương 8: Quá khứ chỉ là quá khứ
Chương 9: Những năm tháng hồn nhiên
Chương 10: Duyên sinh duyên diệt
Chương 11: Ai đang nghe trộm
Chương 12: Xuân quyến rũ, thu nhạt nhòa
Chương 13: Độc
Chương 14: Tháng năm phai mờ
Chương 15: Cô hướng về bên trái, anh hướng về bên phải
Chương 16: Cảnh còn người mất (1)
Chương 17: Cảnh còn người mất (2)
Chương 18: Trước ánh bình minh
Chương 19: Chúng ta đều không phải thiên thần
Chương 20: Không có bức tường nào chắn được gió
Chương 21: Em tưởng rằng đã yêu
Chương 22: Là ai từ biệt ai
Chương 23: Nghỉ phép
Chương 24: Quả thực, không có ý gì tốt!
Chương 25: Tự đánh giá thấp bản thân!
Chương 26: Trợ thủ đặc biệt mới đến
Chương 27: Yêu và không yêu
Chương 28
Chương 29: Hư vô mờ mịt
Chương 30: Ai có thể vĩnh viễn sống trong quá khứ?
Chương 31: Chuyện cũ như mộng
Chương 32: Cảm giác quen thuộc
Chương 33: Phản diện giáo tài
Chương 34: Hóa ra Mạc phu nhân cũng không hề nhàn rỗi
Chương 35: Người quen
Chương 36: Đã định trước
Chương 37: Khác thường
Chương 38: Cũng không ngoài ý muốn
Chương 39: Đúng, cô ấy vẫn tự phụ như vậy!
Chương 40: Thật ra em đều biết rõ
Chương 41: Hoa nở năm đó
Chương 42: Chưa xong
Chương 43: Người lạ
Chương 44: Được mất
Chương 45: Nếu không cách xa
Chương 46: Được thôi!
Chương 47: Mây đen che khuất mặt trời
Chương 48: Ngoài dự tính
Chương 49: Nụ cười cuối cùng
Chương 50: Nước lửa dung hòa
Chương 51: Ước ao ư ?
Chương 52: Cho anh ba quân!
Chương 53: Không dễ dàng như vậy
Chương 54
Chương 55: Lý do hoàn hảo
Chương 56: Một tập phim
Chương 57: Hóa ra là anh
Chương 58: Không có ý tốt
Chương 59: Cô muốn làm việc
Chương 60: Phạm sai lầm
Chương 61: Cảm giác phiền toái
Chương 62: Là ai nợ ai
Chương 63: Ai có thể nhìn thấu
Chương 64: Tết âm lịch
Chương 65: Bị cảm
Chương 66: Ánh mắt
Chương 67: Nếu như đây là người thân
Chương 68: Con chúng ta
Chương 69: Đó là ai, là ai?
Chương 70: Sinh nhật?
Chương 71: Thì sao?
Chương 72: Tôi tình nguyện cho rằng cô đã chết
Chương 73: Hôn lễ của bọn họ
Chương 74: Ai chiếm được?
Chương 75: Thắng ư? Không có!
Chương 76: Tiền duyên rối rắm
Chương 77: Mưa lớn suốt đêm
Chương 78: Ấm ức
Chương 79: Nếu như bình an
Chương 80: Cứ như vậy đi!
Chương 81: Cứ như vậy đi! (P2)
Chương 82: Người ích kỷ
Chương 83: Ngoại truyện Chuyện bên lề 1: Giác quan thứ sáu không nhạy
Chương 84: Ngoại truyện Chuyện bên lề 2: Tranh tivi
Chương 85: Ngoại truyện Chuyện bên lề 3: Nhà có cô vợ lười
Chương 86: Ngoại truyện Chuyện bên lề 4: Tàn yêu
Chương 87: Ngoại truyện – Diệp Húc Đình

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ai Hiểu Được Lòng Em
Chương 10: Duyên sinh duyên diệt

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10: Duyên sinh duyên diệt
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...