Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

A Phúc Ngoan, Không Ăn Thịt Nhé! – Chương 4

A Phúc Ngoan, Không Ăn Thịt Nhé!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta quay mặt đi, trong tay vẫn nắm chặt chiếc bánh ngọt không chịu buông. Nhân đường bên trong bánh còn nóng, chảy ra từ từ và rơi xuống tay ta, từng giọt, từng giọt...

Mẫu thân cuối cùng cũng mềm lòng, lấy một chiếc khăn ra lau nước mắt cho ta, rồi lại lau tay ta thật sạch sẽ: "A Phúc, đừng bướng bỉnh, mẫu thân làm tất cả là vì con."

"Nhưng ai ai cũng thích Thúy tỷ tỷ."

Thúy tỷ tỷ không chỉ xinh đẹp, dịu dàng, mà còn thường tặng quà cho lũ trẻ trong trấn: bánh ngọt, trâm cài tóc, cùng những món đồ chơi nhỏ xinh. Bất kể đứa trẻ nào, dù có nghịch ngợm đến đâu, khi gặp Thúy tỷ tỷ cũng trở nên ngoan ngoãn. Ta thật sự không hiểu vì sao mẫu thân lại không thích tỷ ấy.

Không chỉ không thích Thúy tỷ tỷ, mẫu thân cũng không ưa thẩm nương. Mỗi lần bà ấy muốn giúp đỡ hay tặng đồ gì, mẫu thân đều từ chối.

"Nhưng mẫu thân không thích, thì A Phúc cũng không được thích." Mẫu thân xoa đầu ta, rồi lấy từ trong áo ra một chiếc khóa vàng nhỏ đeo lên cổ ta, "Thúy tỷ tỷ vừa mang bánh sang cho con, giờ cả trấn chắc hẳn đều đã biết. Lần nào nhà tỷ ấy mời người đến hát tuồng cũng nói sẽ mời lũ trẻ, nhưng con có thấy ai trong các con từng được mời chưa? A Phúc, con còn nhỏ, nhưng cũng nên hiểu điều này rồi."

Mẫu thân tiếp tục lẩm bẩm, nhắc lại chuyện khi bọn ta mới đến trấn, thẩm nương xem thường bà vì biết bà là góa phụ. Chỉ đến khi nhìn thấy vết sẹo trên mặt mẫu thân và cảm nhận được tính tình cứng rắn của bà, thẩm nương mới đột ngột trở nên tốt bụng.

Những thứ từ nhà thẩm nương không dễ nhận. Chưa kịp tặng đi, cả trấn đã đồn đại rằng có nhà nào đó đang lợi dụng gia đình bà ấy.

Mẫu thân nói rằng nhà họ và nhà ta không giống nhau. Dù có đặt một thỏi bạc trước mặt, người nhà họ cũng sẽ không nhặt, ngược lại còn mang cho người khác, rồi mỉm cười chờ mọi người đều biết chuyện đó.

"Họ không thiếu bạc, thứ họ thiếu là danh tiếng."

"Họ không phải là người cùng đường với chúng ta."

Ta nghe mà đầu óc mơ hồ, chỉ hiểu được rằng thẩm nương không phải người tốt. Nhưng trong lòng vẫn cảm thấy mình đã nhận được ân huệ.

"Thúy tỷ tỷ cũng vậy sao?"

Mẫu thân cài chiếc khóa vàng vào lớp áo trong của ta, gật đầu: "Thúy tỷ tỷ không còn là trẻ con nữa, nàng ta và thẩm nương giống hệt nhau."

"Vậy bánh này có ăn không?" Ta nhìn chồng bánh ngọt, nghĩ đến việc phải vứt đi thì lòng thắt lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Mẫu thân ấn mạnh lên lông mày ta, rồi cầm hai chiếc bánh lên, một cái đưa cho ta, một cái bà giữ lại: "Ăn đi! Đây là thứ chúng ta đổi được, không phải đồ ăn không công!"

Trương đại nương thường nói rằng, sống càng lâu, đôi mắt càng sáng rõ, có thể nhìn thấu lòng dạ người đời, phân biệt được sói, hổ, và lòng người. Có lẽ, khi ta lớn hơn chút nữa, mắt ta cũng sẽ trở nên hữu dụng và ta sẽ có thể phân biệt được.

Cơn gió luôn đến một cách bất ngờ, và ta chợt hiểu ra điều mẫu thân từng nói. Bọn ta, những người như thế này, được sống đã là điều khó khăn.

Hôm đó, chưa đến giờ ngọ, bên ngoài bỗng trở nên huyên náo, tựa như tất cả mọi người đều đang chạy, đều đang hét lên, đều đang hoảng loạn. Âm thanh ấy còn đáng sợ hơn cả tiếng pháo trong ngày Tết Nguyên Đán.

"A Phúc, nếu có chuyện gì, hãy trốn vào hầm ngầm đợi mẫu thân, tuyệt đối không được chạy lung tung."

Mỗi đêm trước khi đi ngủ, mẫu thân đều dặn ta câu này, ta nhớ rất rõ.

Ta mở nắp hầm ngầm và trốn vào bên trong. Một tiếng "rầm" vang lên, là tiếng của đống củi và rơm che cửa hầm rơi xuống.

Mỗi đêm khi ta ôm mẫu thân ngủ, ta đều nghe được nhịp tim của bà. Nhưng giờ đây, ta chỉ có thể nghe tiếng tim của chính mình. Ta nhớ mẫu thân.

Trong hầm ngầm mùi thật khó ngửi, đồ đạc chất đống bốc mùi hôi như muốn làm ta ngạt thở. Ở đây còn rất tối, khiến ta nhớ đến những câu chuyện do Trương đại nương kể về ác quỷ trong rừng sâu, hay những đứa trẻ ăn thịt người mà Thúy tỷ tỷ từng nhắc đến. Ta cuộn mình trong góc, không dám cựa quậy, khóc cũng không dám khóc thành tiếng.

Giá như hôm nay ta đừng để mẫu thân ra ngoài.

Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺

Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ

Follow page Diệp Gia Gia trên * để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ

CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 﫶

Giá như ta đã cùng mẫu thân đi ra ngoài.

"A Phúc? A Phúc, tỉnh dậy nào, mẫu thân về rồi."

Mẫu thân cầm chiếc chân đèn, chạm nhẹ lên mặt ta: "A Phúc làm rất tốt, ngoan lắm."

Ta lao vào ôm chặt lấy bà, nhưng cảm giác trong tay lại dính dấp kỳ lạ: "Mẫu thân?"

"Ở ngoài đang mưa." Mẫu thân nói rồi thổi tắt ngọn nến, cởi áo ra và lau tay cho ta, "Mẫu thân sẽ thay đồ, A Phúc chờ một lát, lát nữa chúng ta sẽ cùng đi."

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
A Phúc Ngoan, Không Ăn Thịt Nhé!
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...